Dầu khí

Thảo luận trong 'Box Truyện - sách tổng hợp' bắt đầu bởi admin, 23/8/17.

  1. admin

    admin Administrator Thành viên BQT

    Dầu khí (P1)

    TOÀN BỘ NỘI DUNG CÂU TRUYỆN DƯỚI ĐÂY ĐỀU DO MÌNH HƯ CẤU VÀ TƯỞNG TƯỢNG, NẾU CÓ BẤT CỨ SỰ KIỆN HAY NHÂN VẬT NÀO GIỐNG HOẶC TƯƠNG TỰ NGOÀI ĐỜI THÌ HOÀN TOÀN LÀ SỰ TRÙNG HỢP NGẪU NHIÊN.
    NỘI DUNG CÂU TRUYỆN CHỈ MANG TÍNH GIẢI TRÍ, KHÔNG NHẰM MỤC ĐÍCH ĐẢ KÍCH HAY BÔI NHỌ BẤT CỨ CÁ NHÂN HAY TỔ CHỨC NÀO.
    .....................................
    Giừa đồng không mông quạnh mọc lên 1 căn nhà. Bảo đấy là căn nhà cổ cũng không đúng vì nhà cổ làm gì có cái nào xây đến 4 tầng. Mà nói đấy là căn nhà xây theo lối hiện đại cũng chả phải bởi lẽ trên nóc nhà lù lù 1 gian cấp 4 xây theo lối miếu cổ rất tông xịt tông với vẻ rêu phong cổ kính như hàng trăm năm không có người ở của cả căn nhà. . Dân trong vùng không hiểu sao cũng tránh xa, không ai lai vãng đến đây. Căn nhà cứ trơ trọ ở đó thi gan cùng tuế nguyệt. Cho đến 1 ngày …
    Chiều muộn, khoảng thời gian mà mặt trời chưa kịp lặn và mặt trăng thì đã nhoi nhoi chuẩn bị mọc. khoảng thời gian mà người thì chưa kịp về nhà và ma - (nếu trên đời này quả thực có ma) thì đã nóng lòng muốn xuất hiện. Trên con đường độc đạo dẫn vào ngôi nhà, có 1 thằng nhóc già không ra già, trẻ không ra trẻ đang lôi cái vali to đùng lếch thếch lết từng bước. Cái khuôn mặt nửa già nửa trẻ đó đang cau có lại, không biết mệt mỏi vì quãng đường dài hay do lo lắng, thất vọng vì nơi sắp phải đến.
    Sau một hồi loay hoay, cuối cùng hắn cũng lôi được cái vali đến trước cửa căn nhà. Đến gần mới thấy căn nhà không đến nỗi bị bỏ hoang như hắn tưởng tượng. Cái biển hiệu tên công ty và chiếc khoá to cộ cùng bóng loáng tương phản với sự hoen rỉ của cánh cửa sắt khiến hắn tin rằng có sự sống ở ngôi nhà này. Chí ít là trong thời gian gần đây.
    Quăng vali sang một bên, theo 1 thói quen hắn đi 1 vòng quanh ngôi nhà xem xét đánh giá. Căn nhà nằm lọt thỏm giữa 1 khu đất, khu đất nằm lọt thỏm giữa 1 cánh đồng. Lối ra vào duy nhất chính là con đường độc đạo mà hắn vừa đi qua. Nhìn kỹ thì chủ nhân của ngôi nhà trước kia hẳn cũng rất tâm huyết khi xây dựng ngôi nhà này. Có điều lão chủ nhân này chắc là có đầu óc quái dị hoặc giả 1 thằng nhóc 22 tuổi như hắn chưa đủ uyên bác để thẩm thấu được tư duy xây dựng của chủ nhân ngôi nhà này. Nhà không ra nhà, miếu không ra miếu, tây chả ra tây mà tàu cũng chả ra tàu.
    Càng đi càng thất vọng, càng nghĩ càng uất hận. Hắn quay lại trước cửa nhà ngồi phịch xuống đất than thân trách phận. Không biết ông bà già nghĩ gì mà nhét hắn vào làm việc ở đây cơ chứ. Nào là làm dầu khí việc nhẹ lương cao, ngồi mát ăn bát vàng, nào là có ông chú làm to đỡ đầu rồi thì vào trong này thích làm vương làm tướng gì cũng được.
    Cơ mà đời không như mơ … làm vương làm tướng ở cái đất khỉ ho cò gáy này sao ….
    Hắn sẽ còn lầm bầm oán trách bố mẹ lâu nữa nếu như không có tiếng xe máy từ xa vọng lại.
    Phù, chắc thằng Phú lỉnh về rồi đây. Quan hệ của hắn với Phú Lỉnh không phải tầm thường. Bởi lẽ Cụ của thằng Phú lỉnh với ông nội của hắn là anh em ruột. Nên tính ra Phú lỉnh phải gọi hắn là chú. Tiếng là chú cháu chứ 2 thằng bằng tuổi nhau, học cùng cấp 3. Lên đại học thì Phú lỉnh học đại học giao thông còn hắn thì học luật hà nội. Xong ra trường thì 2 thằng đều bị nhét vào làm ở đây dưới sự đỡ đầu của chú hắn - cũng tức là ông của thằng Phú lỉnh. Phức tạp vờ lờ. Ở cái xứ này, câu một người làm quan cả họ được nhờ có bao giờ sai. Chả thế mà dầu khí toàn dân Nam Định và Vinashin thì toàn dân Thái Bình.
    Phú lỉnh lấy bằng đại học trước nên xuống công ty trước hắn độ 1 tuần. Cũng may có thằng cháu vào trước làm hoa tiêu nên hắn về đây cũng đỡ bỡ ngỡ.
    Tiếng xe máy to dần rồi từ đầu đường có ánh đèn pha xe máy hướng vào trong nhà. Nghe tiếng xe máy hắn đã biết mình đoán nhầm. Người đi vào không phải Phú lỉnh. Vì Phú lỉnh đi wave cá, còn đây lại là tiếng xe ga, hơn nữa thì Phú lỉnh phóng xe như điên chứ không chậm rề rề như này.
    Chiếc xe lừ lừ tiến lại gần rồi đỗ xịch trước cửa nhà, chiếu đèn pha thẳng vào mặt hắn. Đệch mợ … thằng mất dậy nào mà bất lịch sự vậy.
    Xe tắt máy, hoá ra thằng mất dậy đấy lại là 1 đứa con gái. Trời tôi nên hắn chỉ nhìn thấy dáng người của con bé đó chứ không thấy mặt. Đã vào đây thì chắc hẳn cũng là người của công ty. Vì là ma mới nên hắn vội đánh tiếng trước: Em chào chị ạ.
    Con bé kia mặt lạnh tanh không đáp lời chỉ lục túi, lấy chìa khoá, mở cổng rồi dắt xe vào. Hắn còn đang ngại ngần không biết phải làm gì thì con bé kia đã đóng cửa đánh rầm 1 cái, bỏ mặc hắn bơ vơ ở bên ngoài.
    Ôi thật vãi chưởng, thế mà ông bà già bảo hắn về đây làm vương làm tướng. Vâng … Làm vương làm tướng cơ đấy.
    Hắn đứng đuổi muỗi phải đến 1 tiếng nữa thì thằng ôn Phú lỉnh mới về đến. Vừa dựng con wave cá rách nát sang một bên, Phú lỉnh đã cất giọng sặc mùi rượu: Chú đợi cháu lâu chưa. Cháu xin lỗi nhé, cháu xin về mấy lần mà ông sáu với thằng Tâm con cứ ép uống mãi. Xong có tí men lại phóng vội nên đâm bố nó vào gốc cây chứ.
    Cháu nó đã nói thế, thân là bậc cha chú, hắn cũng chả nỡ giận, chỉ chép miệng hỏi han ra vẻ quan tâm: Ngã xe à, chết thật. Thế cái xe có làm sao không. Mai mày đưa chú đi ăn sáng kiểu gì.
    Đã quen với kiểu nói chuyện của hắn, Phú lỉnh chỉ cười rồi vội vã mở cửa rôi ra xách valy cho hắn. Còn hắn thì dắt xe vào cho Phú lỉnh.
    Vừa vào đến nhà hắn đã tò mò: Nhà này còn có người khác ở nữa hả mày.
    Phú lỉnh: Vâng còn cái Dung kế toán, bằng tuổi mình. Nó vào đây cùng ngày với cháu. Chưa thuê được nhà nên ở tạm đây mấy ngày.
    Hắn nghe thế vỗ vai Phú lỉnh: Thế là cả tuần nay mày với nó ở chung đây à. Một nam một nữ. … Nhất mày đấy.
    Phú lỉnh thở dài: Nhất nhì gì chú ơi. Con nhỏ đấy nó dữ lắm. Từ hôm đến đây đến giờ nó nói với cháu chưa chắc được 2 câu. Mà nghe anh Hùng nói nó cũng COCC cỡ bự đấy. Không léng phéng được đâu.
    Hắn chép miệng: Mày thế là kém, càng COCC mày càng phải tấn công mạnh chứ. Biết đâu đổi đời. Một bước lên ông.
    Phú lỉnh: Cháu biết thế, cơ mà mặt nó cứ lạnh như tiền ấy. Cháu cũng bó tay.
    Nghe thế, hắn lắc đầu nhìn Phú lỉnh ra vẻ thương hại: Ừ, cũng tại mày xấu trai quá. Xấu trai làm cái gì cũng khó cháu ạ.
    Phú lỉnh nghe thế cười sằng sặc: Cháu lạy chú. Cháu mà xấu trai thì chú ra cái giống gì. Đấy chú thích thì cháu nhường cả cho chú đấy. Giỏi thì cứ tán xem có được 1 bước nên ông hay nên thằng không.
    ………………….
    Phú lỉnh vừa dẫn hắn lên tầng trên vừa giới thiệu sơ qua về căn nhà cho hắn biết. Nhà có 4 tầng thì tầng 1 được dọn dẹp làm văn phòng công ty. Tầng 2 có 2 phòng thì một phòng lớn của anh Thượng giám đốc. Một phòng nhỏ của anh Hùng kế toán trưởng. Tầng 3 cũng có 2 phòng. phòng lớn là phòng ngủ của hắn với Phú lỉnh. Phòng nhỏ phòng ngủ của cái Dung. Chết nỗi là nhà xây kiểu dị hơm. Mỗi tầng có 1 phòng tắm mà phòng tắm đấy lại nằm trong phòng ngủ lớn. Phòng tắm ở tầng 2 thì anh Giám đốc độc chiếm rồi nên cái Dung muốn tắm giặt làm gì cũng phải chui vào phòng ngủ lớn của chú cháu hắn rối mới vào được phòng tắm.
    Vậy nên lúc hắn và Phú lỉnh lôi được vali lên tầng 3 chui được vào phong thì thấy đèn phòng tắm sáng và tiếng xả nước trong đó. Vốn dĩ đầu óc đen tối nên nghe Phú lỉnh nói đến đoạn phòng tắm chung hắn tí nữa thì xịt máu mũi. Vừa xếp đồ vào tủ, thỉnh thoảng hắn lại liếc mắt về phía phòng tắm. Thấy thái độ của hắn, Phú lỉnh cười nói nhỏ: Chú đừng có tưởng bở, cái Dung nó thuê phòng tắm ở bên ngoài. Về đây chỉ để giặt đồ thôi.
    Như để mình chứng cho Phú lỉnh, cửa phòng tắm bật mở và cái Dung bê chậu quần áo bước ra ngoài. Lúc này đèn sáng hắn mới có điều kiện nhìn kỹ. Dung không quá xinh nhưng khuôn mặt sắc lạnh kiêu kỳ. Mặc dù mặc đồ ở nhà nhưng nhìn nó vẫn có vẻ gì đó sang trọng quý tộc. Có điều thân hình của nó thì lại chả phù hợp với khuôn mặt. Người ta bảo ngực lép thân hình mảnh dẻ thì nhìn cao sang quý phái. Cơ mà cái Dung thì ngược lại. Nếu cứ xét cái tiêu chí thân hình như trên thì chắc hẳn cái Dung này còn lâu mới đạt đến ngưỡng bình thường chứ nói gì đến cao sang quý phái. (Nói thế cho anh em tưởng tượng thôi chứ nói toẹt ra thì phàm phu tục tử quá).
    Cái Dung không liếc hắn với Phú lỉnh đến một cái, chỉ bê chậu quần áo lạnh lùng bước ra khỏi phòng.
    Hắn chép miệng thờ dài: Người đâu mà giặt quần áo nhìn cũng sang vậy chớ.
    Phú lỉnh doạ dẫm: Chú léng phéng vừa thôi, cháu báo cô Thư thì tan xác đây.
    Thấy Phú lỉnh nhắc đến Thư, hắn đành cừoi trừ: Thì tao nói thế chứ có ý định gì đâu. Làm thằng trai mà thấy gái không có cảm xúc gì thì hoá ra bị bê đê à.
    Phú lỉnh: Biết thế, cơ mà cháu cứ dặn trước là chú tha cho em Dung, con thầy em bạn, gái cơ quan. Mà em này lại COCC đấy. Không khéo lại rách việc.
    Hắn ngắt lời: Đệch, tao với mày nói chuyện cứ như kiểu thích là lôi em ấy ra thịt được ấy nhỉ. Đến liếc mắt nó còn đéo thèm liếc … ở đấy mà tha mới chả không tha.
    ……………………….
    Tắm rửa xong, hắn ra ngồi tán phét với Phú lỉnh. Nhờ Phú lỉnh nói tình hình công ty cho hắn biết, vì rằng là hắn chỉ biết xách đít về đây thôi chứ có biết đây là cái quái gì đâu. Còn tưởng vào dầu khí là vào làm ở cái nhà to đùng chỗ Láng Hạ đối diện rạp chiếu phim quốc gia.
    Đến lúc nghe Phú lỉnh nói hắn mới vỡ lẽ. Hoá ra cái toà nhà ở Láng Hạ đấy là trụ sở của tập đoàn dầu khí. Gọi là tập đoàn vì rằng là nó có rất nhiều công ty con. Bắt nguồn từ việc bác # bác ấy hút dầu lên bán. Vì chỉ việc hút dầu thô lên và xuất ra nước ngoài mà chả phải làm gì nên lãi lúc đầu rất khủng. Cơ mà lãi bao nhiêu đều phải nhập vào ngân sách nhà nước hết nên các bác ấy chả được gì. Vậy nên các bác ấy mới nghĩ ra cách là xin giữ lại một phần lãi để tái đầu tư. Đợt đấy lại đúng dịp bác X nhà ta mới lên và đang muốn đưa Việt Nam phát triển theo đường lối của bác Park Chung Hee bên Hàn xẻng tức là phát triển dựa trên đầu tàu là các tập đoàn lớn. Vậy nên bác X mới bất đèn xanh cho việc thành lập một loạt các tập đoàn lớn như Vinashin, Vinaline, hay Tập đoàn dầu khí của bác #.
    Thành lập tập đoàn tức là bác # được giữ lại phần lớn nguồn thu từ khai thác dầu khí và rót vào hàng loạt các công ty con kiểu như: Tài chính dầu khí (PVFC), Điện lực dầu khí (PVP), Bảo hiểm dầu khí (PVI), Vận tải dầu khí, kỹ thuật dầu khí ….
    Hắn và Phú lỉnh được nhét vào một trong số đó: Xây lắp dầu khí (PVC).
    …………………………………….
    [​IMG]
     
    Quan tâm nhiều
    bài thơ : TÒ MÒ...
    bài thơ : TÒ MÒ... bởi nghianguyen1988, 14/12/17 lúc 20:40
    Bài viết mới

    Like Ủng Hộ Diễn Đàn

  2. admin

    admin Administrator Thành viên BQT

    phần 2.
    Có tí men trong người nên ngồi nói chuyện 1 lúc quay ra đã thấy Phú lỉnh ngủ lăn quay từ đời nào. Mà thằng này xấu thói, lâu lâu lại thấy nó ngáy rống lên như rít thuốc lào. Hắn nhìn Phú lỉnh lắc đầu ngán ngẩm: Đêm nay sẽ là 1 đêm dài rồi.
    Hắn vốn cũng chả phải công tử nhà giàu, cuộc sống cũng lăn lộn bôn ba nhiều. Cơ mà hắn có 1 thói quen không bỏ được. Đấy là phải ngủ 1 mình, tắt đèn tối thui và … yên tĩnh. Vậy mà đêm nay lại phải ngủ cùng với thằng con rời ngáy ầm ầm như này. Khốn nỗi, thà nó ngáy liên tục thì nằm 1 lúc nó cũng quen chắc cũng cố chợp mắt được. Đằng này nó cứ im im độ dăm mười phút xong tsb nó lại rống lên như bị chọc tiết. Thế thì bố thằng nào ngủ được. Thật bất hạnh cho con nào sau này lấy phải thằng Phú lỉnh - hắn âm thầm nguyền rủa.
    Nhưng con nào bất hạnh đấy là truyện sau này, còn hiện tại thì đêm nay hắn mới chính là thằng bất hạnh. Hắn lấy điện thoại ra, cố đọc vài chương truyện cho già già mắt, may ra ngủ được chăng.
    11h, quả thật đọc truyện cũng có tí công hiệu, cộng thêm cả ngày đi đường dài, người mệt mỏi rã rời, hắn vứt điện thoại sang 1 bên, nhắm mắt thiu thiu ngủ. Ơn giời, hình như thằng phú lỉnh ngáy nhiều cũng mệt nên cũng cỡ 15p rồi không thấy ho he gì nữa … Hắn mừng thầm.
    Hắn vừa thiếp đi thì hình ảnh căn nhà giữa đồng vắng ùa vào đầu hắn. Hắn thấy hắn đang đứng trước tòa nhà như lúc chập tối. Nhưng không có ai đến mở cửa cho hắn. Đột nhiên hắn thấy mình đi xuyên qua được cánh cửa, vào trong nhà. Hành lang tối ôm và có một bóng người phía trước đang gọi hắn. Bóng đó thì rõ ràng là con gái, mà con gái thì hắn có bao giờ từ chối. Hắn tiến đến gần. Hắn muốn nhìn thấy mặt đứa con gái đó. Nhưng càng đến gần thì đứa con gái đó càng lùi xa. Hắn chạy nhanh hơn, xuyên qua các bức tường, các căn phòng. Bất chợt hắn thấy mình đang đứng trong một gian phòng nhỏ, tối om. Và đứa con gái kia thì đã biến mất. Hắn đang dáo dác tìm xung quanh thì chợt thấy trong góc phòng có một đôi mắt sáng quắc đang nhìn hắn. Hắn hét lên nhưng thấy miệng cứng ngắc, không phát ra tiếng. Và rồi …. khò khò khò.
    Tiếng ngáy của Phú lỉnh làm hắn choàng tỉnh giấc trở lại với thực tại. Mồ hôi ướt ròng ròng, Hắn mở trừng mắt, cố xua cái giấc mộng kỳ dị vừa rồi. Hắn thấy mình đang nằm quay mặt vào tường. Và trong phòng thì không hiểu sao sáng lắm, anh sáng hắt bóng hắn lên bức tường trước mặt. Hắn quay người lại thì thấy cửa sổ mở toang. Chắc hôm nay giữa tháng nên trong phòng tràn ngập ánh trăng. Bình thường thì cảnh trăng vào cửa sổ đòi thơ này hẳn sẽ lãng mạn lắm. Có điều cơn ác mộng vừa rồi khiến hắn thấy nó kỳ dị. Ánh trăng dường như không làm căn phòng bớt tăm tối hơn mà chỉ khiến những góc khuất - nơi ánh trăng không len lỏi đến được trở nên mờ ảo. Tiếng dế hòa cùng tiếng êch từ ngoài đồng theo gió đưa vào càng làm mọi thứ thêm ma mị.
    Hắn vốn dĩ không phải đứa nhát gan nhưng hình ảnh trước mặt cũng khiến hắn gai gai người. Thằng chó Phú lỉnh đã thôi ngáy. Hắn lại nhắm mắt, cố tìm lại giấc ngủ và thầm hi vọng không gặp cơn ác mộng lúc trước nữa. Nhưng cứ nhắm mắt lại thì cái hình ảnh trong mơ lúc nãy lại ám ảnh hắn. Hắn cứ như nhìn thấy cái bóng áo trắng phía trước và cả đôi mắt đang từ góc phòng nhìn ra nữa. Nằm một lúc, đầu nặng chình chịch hắn có vẻ như thiếp đi.
    Khò … khò …
    TSB thằng chó chó chết này, hắn vừa lầm bầm chửi vừa quay người lại định đạp cho Phú lỉnh 1 cái. Rồi hắn thấy lạnh xương sống … Một cái bóng trắng lướt ra khỏi phòng. Chính cái bóng xuất hiện trong giấc mơ của hắn. Hắn vội nhắm chặt mắt lại và tự nhủ: chắc mình đang mơ. Nhưng đây rõ ràng đâu phải mơ, hắn đang thức mà. Mồ hôi hắn toát râ đầm đìa. Hắn ngồi nhổm dậy lay Phú lỉnh: Phú … dậy mày … dậy ….
    Phú lỉnh ú ở: Gì vậy chú ….
    Hắn: Hình như có trộm.
    Phú lỉnh gắt: Chú bị dở à,Có mỗi cái cửa cháu khóa 2 cái khóa to vật. Có bố trộm cũng không vào được. Chắc chú lạ nhà nên mơ linh tình đấy.
    Vốn dĩ hắn cũng bán tín bán nghi, nên lời nói của Phú lỉnh làm hắn tẽn tõ nghĩ lại: Trộm đếch gì mà lại mặc áo trắng. Lại còn giống trong giấc mơ chứ. Chắc do hắn nửa mê nửa tỉnh tưởng tượng ra thôi. Nghĩ vậy hắn thôi không gọi Phú lỉnh nữa. Nhưng giờ bảo hắn nằm xuống ngủ tiếp khác nào đánh đố.
    Ngẫm nghĩ 1 lúc hắn dậy đóng cửa sổ cho trăng khỏi chiếu vào. Và bật đèn trong phòng sáng trưng. Được cái thằng phổi bò Phú lỉnh nó cũng đếch quan tâm. Vẫn ngáy pho pho.
    Làm thế rồi nhưng suốt cả đêm hắn vẫn chả ngủ được. Chắc phải đến gần sáng hắn mới thiếp đi …..
    ……………………………………………..
    Khi hắn tỉnh dậy thì trời đã sáng từ lâu, trong phòng còn mỗi mình hắn, Phú lỉnh không biết đã đi đâu. Hắn uể oải ngồi dậy, nghĩ lại giấc mơ đêm qua mà cười khan tự giễu mình: Trước giờ hắn đâu phải đứa yếu bóng vía, không hiểu sao đêm qua lại như vậy.
    Rửa qua cái mặt hắn đi xuống dưới nhà. Hai cái xe máy đều không còn và … cửa thì khóa ngoài. Tổ sư, bọn mày dốt bốn mày ở trong này như chó thể hả.
    Cơ mà chửi xong thì hắn bắt đầu thấy rờn rợn. Mọi thứ trong căn nhàn này nó cứ âm u thế éo nào ấy.
    Hắn đi quanh tầng 1, dòm ngó mấy cái máy tính, máy in với mấy cái đồ văn phòng, xong tự suy đoán xem mình sẽ ngồi làm việc ở đâu. Đi đc 1 vòng, thấy không khí trong phòng ngột ngạt, hắn chạy ra mở cửa sổ. Một cơn gió mát thổi vào phòng làm hắn thấy dễ chịu hắn. Bên ngoài cửa sổ là một cánh đồng, nói đúng hơn là một cái đầm, nhưng do nước cạn nên nó còn trơ toàn bùn đất nứt nẻ. Cảnh trong nhà đã tiêu điều , cảnh bên ngoài còn điêu tàn hơn, hắn ngó mắt nhìn ra xa, phía bên kia cánh đồng có một miếng đất cây cối um tùm. Khuất đằng sau hình như có một ngôi nhà tranh.. và … hắn giật mình đánh thót 1 cái. khi thấy trên phần đất bên cạnh ngôi nhà có 1 người đang ngồi , không phải ngồi… hình như là quỳ. Hai tay chống xuống đất và … ánh mắt đăm đăm nhìn hằn ….
    Ánh mắt đó …... nó như cái ánh mắt hắn gặp đêm qua trong giấc mơ. ám ảnh. Hắn vội thụt người lại khỏi khung cửa sổ, quay vào trong phòng. Nhưng giờ thì quả thực hắn thấy sợ. Người đàn ông đó là ai, tại sao lại quan sát hắn như vậy. Hắn không nghĩ được nhiều nữa. Ở trong căn phòng kín với hắn lúc này quả là cực hình. Mà cửa thì khóa. Hắn chớt nghĩ phải chạy lên trần nhà. Lên trên đó có lẽ sẽ thoáng. Vội vàng leo 3 tầng, Khi bước chân lân bậc thang tiếp theo hắn mới nhớ ra. Đúng rồi, tòa nhà này có 4 tầng, sao hôm qua thằng Phủ lỉnh ko nói ai ở trên tầng 4 nhỉ. Hắn leo chậm lại. Khi leo đến bậc thang cuối cùng … hắn ngửi thấy mùi khói hương ...
    Tầng 4 tối mò. Đang là ban ngày mà không có chút anh sáng nào lọt vào.Hắn lập cập rút điện thoại bật đèn flash. Ánh sáng quét ngang căn phòng. Cả tầng 4 không bày biện gì ngoại trừ... 2 cái bàn thờ. Chả hiểu sao hôm nay hắn lại run thế, xong nhìn 2 cái ban thờ hắn mới chợt nhớ ra cái miếu trên nóc tòa nhà. Đây chắc là tầng chủ nhà làm nơi thờ tự rồi. Bình thường mọi nhà đều dùng tầng thượng làm nơi thờ tự mà. Hắn tự trấn an mình.
    Hắn chiếu đèn và tiến tới ban thờ to nắm giữa gian. một .. hai .. ba … hắn đếm được 7 bát hương.
    Hắn tiếp tục chiếu đèn, cạnh đó, có 1 ban thờ nhỏ hơn. Trên đó chỉ có 1 bát hương duy nhất, và 1 di ảnh. Ánh đèn chiếu đến khung ảnh … Đó là ảnh 1 đứa con gái …. mặc áo trắng
    ..........................................

    [​IMG]
     
  3. admin

    admin Administrator Thành viên BQT

    Dầu khí (P3)
    Phần 3.

    Ở trong một căn phòng tối om cùng với 2 cái bàn thờ, thêm cả cái di ảnh của người con gái mặc áo trắng ám ảnh đêm qua nữa, Có là người gan ly đến mấy thì chắc cũng phải sởn gai ốc, lạnh xương sống. Đằng này hắn lại vốn là người yêu màu tím, sống nội tâm, hay khóc thầm …
    Thế nên trước tình cảnh đó, mặt hắn cắt không còn giọt máu, vội vã chạy xuống dưới nhà.
    Ơn trời, xuống đến tầng 2 hắn đã nghe thấy tiếng xe máy. Xuống đến tầng 1 thì cửa mở, và vị cứu tinh của hắn chính là … em Dung.
    Thấy bộ dạng hớt hở hớt hải của hắn, Dung chỉ chớp mắt tỏ vẻ ngạc nhiên, nhưng vẫn giữ vẻ lạnh lùng kiêu kỳ như hôm qua. Còn về phần mình, hắn thấy ánh sáng và thấy người thì tự nhiên sự dũng cảm quay trở lại. Hắn cười tự giễu mình và hơi thấy xấu hổ. Chả hiểu tại sao lại có thể hoảng hồn vì những thứ vớ vẩn như vậy được. Làm mất mặt với người đẹp quá.
    Hắn vội vuốt vuốt tóc, nói vài câu xã giao với Dung cho đỡ ngượng : Sáng sớm đã đi đâu vậy cậu. Mà sao không ai để chìa khoá lại cho tớ.
    Cái Dung có vẻ hơi bất ngờ khi thấy hắn dám bắt chuyện. Nhưng nó vẫn trả lời một cách chỏng lỏn: Tôi đi đâu kệ tôi, liên quan gì đến ông. Còn chìa khoá ông hỏi thằng Phú ấy. Sao lại hỏi tôi.
    Vốn quá quen với việc bị gái hành, hắn chả coi thái độ lấc cấc của cái Dung vào đâu, mà với thân phận là đồng nghiệp cùng công ty, hắn vẫn thản nhiên hỏi tiếp: Tại sáng dậy tớ đã không thấy thằng Phú đâu. Nó đi trước hay cậu đi trước vậy.
    Thấy thái độ chỏng lỏn của mình không khiến thằng ất ơ này thôi bắt chuyện, cái Dung trừng mắt nhìn hắn một cái rồi im lặng không nói gì
    Thật từ thủa cha sinh mẹ đẻ ra đến giờ, tiếp xúc gái nhiều mà những đứa đành hanh đanh đá hắn gặp cũng không ít (Điển hình là Thư) nhưng hắn chưa thấy đứa con gái nào chảnh chó, bất lịch sự như cái con này.
    Cái kiểu con này thì một là từng bị thằng nào phụ tình nên quay ra căm hận đàn ông, hai là nhà giàu, quyền thế, quen được nuông chiều từ bé nên tư tưởng bố đời, không coi ai ra gì.
    Có điều hắn vẫn thấy nghi nghi, hắn luôn cảm thấy cái Dung đang cố tính tỏ ra như thế, cố tình không muốn tiếp xúc, thân cận với ai. Bởi lẽ người bình thường, dù có bố láo vô học đến mấy thì việc giao tiếp tối thiểu cũng không đến mức cục xúc thô lỗ như con này. Hắn còn đang âm thầm đánh giá thì con Dung đã ngoe nguẩy cái mông vĩ đại bước lên cầu thang rồi.
    Phải cố gắng lắm hắn mới rời mắt ra khỏi cái cặp mông đó, lắc đầu xua tan mấy cái ý nghĩ đen tối, hắn mở cửa bước ra ngoài. Nhớ lại cái ánh mắt quái dị theo dõi hắn từ ngôi nhà phía bên kia cánh đồng. Hắn vòng ra bên phải ngôi nhà, tiến sát đến mép ruộng nhòm sang ngôi nhà lúc này. Nhưng giờ thì chả còn ai ở đó. Mà hắn cũng nhận ra ngôi nhà đó cũng xơ xác tiêu điều, chả biết thực sự có ai ở trong đó hay không nữa.
    Đứng 1 lúc thì hắn thấy đói, liếc đồng hồ thấy cũng 8h rồi mà thằng Phú lỉnh nó vẫn chưa về. “Mẹ, cháu với chắt, nó để chú nó nhịn đói thế này đây" Hắn vừa lẩm bẩm chửi vừa lếch thếch quay vào nhà.
    Vừa may lúc đấy có tiếng xe máy chạy vào. Không chỉ một mà là 2 cái.
    …………………………………….
    Ngoài con wave ghẻ của Phú lỉnh, chiếc SH còn lại có 2 đứa. 1 thằng nhóc tóc vàng hoe, lùn tịt, mặt choắt, chở đằng sau là 1 con nhỏ khá xinh cơ mà ăn mặc dị hợm, nửa quê nửa tỉnh đúng kiểu gái đú.
    Phú lỉnh vừa đưa cho hắn cái bánh mỳ pate vừa giới thiệu: Đây là Tâm, đội phó đội 6, đang thi công nhà máy cho công ty mình. Còn đây là em Linh, bạn gái Tâm.
    Hắn nghe Phú lỉnh giới thiệu, xong lại nhớ vụ thần hồn nát thần tính đêm qua mà suýt phì cười. 2 đứa này nhìn cũng có nét cô hồn các đảng, hợp với cái tên tâm linh.
    Phú lỉnh giới thiệu tiếp, giọng kéo dài ra như kiểu MC giới thiệu minh tinh: Và trân trọng báo cho chú biết, anh Tâm đây là cháu ruột của sếp T Tổng Giám đốc công ty mình.
    Thằng Tâm cười cười, mặt có vẻ khá thỏa mãn khi thấy em Linh quay ra nhìn nó với anh mắt hâm mộ, đoạn Tâm quay ra vỗ vai hắn: Nghe nói cậu là cháu ruột anh Hiệp phó Tổng. Anh em mình mà phối hợp với nhau cứ gọi là đốt cháy cái đất HM này.
    Nghe thằng Tâm nói vậy hắn há hốc mồm ngạc nhiên, hết nhìn Phú lỉnh lại nhìn Tâm con. Sao trên đời có thể loại người lố lăng như này. Ko phải là 2 đứa nó đang diễn trò trêu hắn chứ.
    Ko biết làm thế nào cho đẹp lòng ông kễnh con này, hắn đành nhai bánh mì cười cầu tài. Chắc thấy mặt hắn nhìn ngu ngu nên Tâm con mất hứng, nó quay sang em Linh, giọng khệnh khạng: Chú anh cử anh về đây tiền trạm trước. Khả năng sắp tới công ty chú anh sẽ quy hoạch toàn bộ vùng này thành khu công nghiệp. Lúc đấy đất khu này có giá, nhà em lại đổi đời.
    Cái Linh đáp giọng õng ẹo: Eo, đổi đời gì anh ơi. Có mấy sào ruộng có bán hết cũng chả được bao nhiêu. Em cứ bám lấy anh thôi.
    Tâm con nghe thế lại cười sằng sặc.
    Nghe bọn Tâm Linh này diễn hề, hắn chỉ muốn nộn mợ nó cái bánh mì trọng bụng ra thôi.
    Thấy vẻ mặt nhăn nhó của hẳn, Phú lỉnh tỏ vẻ quan tâm: Cháu xin lỗi nhé, sáng nay cháu phải ra công trường xem mấy cái máy khoan cọc nhồi nó làm được đến đâu rồi. Không đưa chú ăn sáng được.
    Hắn đáp giọng nửa đùa nửa thật: Không ăn sáng được thì cũng phải để chìa khóa ở nhà chứ. Mày nhốt chú mày ở nhà như nhốt chó thế hử.
    Phú lỉnh: Ơ, cháu tưởng em Dung ở nhà với chú. Mà xe máy em ấy vẫn đây thôi.
    Hắn: Nó cũng đi từ sáng, vừa mới về trước mày có một tí. Tao bị nhốt từ sáng đến giờ. Sợ ma vờ lờ.
    Hắn nói xong thì cười hềnh hệch, ý là câu đấy chỉ là câu nói đùa. Chứ để bọn nó biết hắn sợ ma thật thì có mà nhục mặt
    ………………………………………………………..
    Viết đến đây thì mình thấy mình không có năng khiếu viết văn. Sử dụng ngôi thứ 3 khi kể chuyện thấy khó quá. Nên mình quyết định quay lại sử dụng ngôi thứ nhất. Anh em thông cảm cho sự đường đột này nhé.
    ………………………………………………………..
    Thấy tôi nói thế, cái Linh chợt xen vào: Khiếp, anh bị nhốt trong nhà này một mình, không bị ma ám mới là lạ đấy.
    Thằng Phú đột nhiên quay ra hỏi:
    - Em nói thế chứng tỏ trước đây nhà này có chuyện gì xảy ra à ?
    Cái Linh hạ giọng vẻ bí hiểm: Ơ, thế lúc thuê nhà không ai nói gì cho các anh biết à.
    Rồi nó tự nói: Mà chắc cũng chả ai dám nói đâu.
    Kiểu nói chuyện ỡm ờ của cái Linh khiến không chỉ tôi mà ngay cả thằng Tâm cũng sốt ruột, nó quay sang gắt: Có chuyện gì thì nói mẹ nó ra đi, úp úp mở mở, ngứa cả đít.
    Cái Linh quay ra lườm thằng Tâm một cái, nhưng cũng không dám cãi lại. Nó nói, bằng cái giọng thì thào: Trước đây nhà này có người chết, không phải chết thường, là treo cổ tự tử, mà không phải người bình thường tự tử, là gái trinh.
    Nghe cái Linh nói, tôi nghĩ đến bóng áo trắng đêm qua mà rợn tóc gáy. Quay sang thấy thằng Phú mặt cũng tái mét không nói năng gì. Duy có Tâm con là vẫn bô bô: Đéo mẹ, tưởng cái gì, thời buổi này còn tin 3 cái chuyện vớ vẩn.
    Cái Linh cãi lại: Không vớ vẩn đâu, các anh ở xa đến nên không biết chứ, cả làng em chả ai dám đến gần cái nhà này đâu.
    Tâm: Thì hôm nay em vào trong nhà rồi đấy thôi. Có bị làm sao đâu. Mà còn thằng Phú nữa. Nó ngủ ở đây cả tuần rồi. Vẫn sống sờ sờ đấy.
    Linh cãi: Ban ngày, với lại yêu anh em mới dám vào. Chứ bình thường bố bảo em cũng chả dám lai vãng. Mà anh Phú ngủ ở đây có thấy gì ko ?
    Phú lỉnh ấp úng: Thấy gì là … thấy gì.
    Tâm cười: Là có thấy cái bóng áo trắng nào đi dạo loanh quanh trong nhà không ấy.
    Phú lỉnh lặng thinh không nói gì. Thấy thái độ phú lỉnh như vậy, tôi đâm chột dạ. Có khi nào Phú lỉnh cũng nhìn thấy những cái mà tôi cũng nhìn thấy hay không. Mà nếu thế, thì chứng tỏ chuyện đêm qua không phải là mơ rồi. Cái quái gì đang diễn ra ở ngôi nhà này vậy ?
    …………...
    [​IMG]
     
  4. admin

    admin Administrator Thành viên BQT

    Dầu khí p4

    Gác cái chuyện ma mị lại, kể đến chuyện đi làm của tớ nhá. Nhưng mà anh em đừng quên mấy cái tình tiết tớ kể 3 phần đầu. Nhớ đừng có quên đấy.
    Giờ thì nói về việc đi làm. Trước khi đi làm thì tớ nói sơ qua về công ty tớ, chap 1 cũng nói sơ qua rồi đấy. Nhưng giờ nói rõ hơn nhé.
    Công ty tớ là 1 công ty con của PVC. Vâng đúng cái PVC mà Mr Th từng làm chủ tịch HĐQT ấy. Và thời gian tớ vào thì cũng là lúc Mr # đang là chủ tịch Tập đoàn với cả đang ngấp nghé nhảy sang con đường chính trị.
    Ghê vãi, giờ ngẫm lại mới thấy ông thầy bói ngày xưa nói chuẩn. Ngày xưa lúc tớ còn bé ấy, mẹ tớ đi xem bói chỗ ông thầy giỏi nhất nhì thành Nam. Ông ấy bẩu tớ sinh ra phải thời loạn lạc, lớn lên gặp buổi gian nan. Mà quả đúng thế thật, hồi tớ sinh đúng năm thóc cao gạo kém, cả nhà tớ đói mốc mồm lên chả có gì ăn. Xong đến khi lớn lên đi học thì đúng năm cải cách (mà thật ra các bác nhà mình năm đéo nào chả cải cách, tớ nại ra thế để chứng tỏ rằng tớ lớn lên gặp thời loạn lạc thôi *Cười nham hiểm*). Đến lúc đi làm thì đúng vào giai đoạn đấu đá của mấy bác trên thượng tầng, xã hội như cãi bãi chiến trường. Mà tớ thì lại nhảy vào đúng cái chiến trường chính. Đẫm máu và khốc liệt hơn bất cứ chiến trường nào khác.
    Tất nhiên là bây giờ ngồi nhìn lại thì thấy thế thôi. Chớ lúc đó zăng bu pha lô. Ngây thơ, trong sáng, Có biết cái mợ gì đâu.
    Đệch, lại lan man. Đang nói về công ty. Như đã trình bày với anh em ở chap 1 về lý do tại sao các bác ở trển các bác ấy lại vẽ ra hàng loạt công ty con ở dưới. Là bởi vì các bác ấy muốn sử dụng tiền thu được từ hút dầu mỏ lên bán, khỏi phải nộp về ngân sách nhà nước. Và tất nhiên đã lập ra các công ty con ở dưới thì kiểu gì các bác ấy chả chấm mút được tí (hoặc nhiều tí) từ cái tiền đầu tư ấy. Nếu không chấm mút thì có bán cha đi cũng éo lấy đâu ra tiền mà chạy lấy cái chức thượng thư sau này. *cười nhạt*
    Cấp trên đã thế, bảo sao cấp dưới không noi theo. Bác # đã thành lập ra 1 loạt các công ty con PVC, PVI, PVFC … thì đệ tử của bác # ở dưới cũng theo đúng quy trình để thành lập ra 1 loạt các công ty con của công ty con tức là công ty cháu ấy. Thế nên khi Mr Th ngồi vào cái ghế chủ tịch HĐQT của PVC, bác ấy lập tức ra chỉ thị thành lập PVC land, PVC HN, PVC ME ….. Cứ mỗi 1 cái công ty Mr Th thành lập ra là 1 cái vòi bạch tuộc để bác ấy “kiếm tí" cho cuộc chạy đua vũ trang lên vị trí cao hơn.
    Đấy tớ về làm cho 1 cái vòi bạch tuộc như vậy đấy. Với cái bằng cử nhân luật thì tớ được sắp xếp vào làm ở phòng tổ chức nhân sự. Vị trí này mặc dù không “mặn” bằng mấy chỗ bên phòng vật tư với phòng kinh tế. Nhưng bù lại tớ biết được nhiều chuyện thâm cung bí sử trong công ty. Thế mới có chuyện ngồi kể cho anh em bây giờ đây.
    À tiện nói về vị trí, tớ cũng báo cáo luôn với anh em là cái thằng Phú lỉnh cháu tớ thì được sắp xếp vào làm ở phòng vật tư. Em Dung “múp" (*cười dâm đãng*) thì được xếp ở phòng kế toán. Còn thằng Tâm đĩ thì làm ở dưới đội thi công - 1 đơn vị của công ty.
    Lại nói tớ vào công ty này đúng giai đoạn đầu mới thành lập, mọi thứ còn ngổn ngang. Nhân sự thì ít và lỏng lẻo. Mỗi phòng ban, trừ trưởng phòng chỉ có 1, 2 thằng làm việc chính. Phòng tớ thì có 1 ông trưởng phòng tên Dũng, nhưng ông này vốn dĩ là phó phòng tổ chức của PVC, ông ấy được cử xuống kiểu kiêm nhiệm, giúp đỡ công ty con trong quá trình thành lập ban đầu thôi. Sau khi thành lập xong ông ấy sẽ rút về (chứ ngu gì đổi chức phó phòng công ty mẹ lấy trưởng phòng công ty con ở cãi chỗ khỉ ho cò gáy này). Cũng bởi kiêm nhiệm nên thỉnh thoảng ông ấy mới xuống, còn lại toàn chỉ đạo tớ từ xa thôi. Tóm lại là sau khi tớ vào được 1 thời gian thì mọi công việc liên quan đến tổ chức nhân sự đều phải qua tay tớ. Lúc đầu tớ rất trong sáng, làm ăn nghiêm chỉnh chấp hành đúng chủ trương của Đ và nhà nước nhưng sau 1 thời gian nhìn trước nhìn sau tớ mới thấy mình dại. Mọi người xung quanh tớ chả ai dại vậy cả. Thằng nào cũng ăn. Thằng lớn ăn đằng lớn, thằng bé ăn đằng bé. Lớn thì như ông giám đốc mua vài trăm tấn sắt mà mỗi cân khai khống lên hàng chục nghìn. Bé thì như đồng chí Phú lỉnh bớt xén, nâng giá vật tư, mỗi tháng cũng kiếm được vài chục củ.
    Tớ thì vốn dĩ chả phải tuýp trung với đảng hiếu với dân. Nên mặc dù bản chất thật thà nhưng dòng đời xô đẩy thì cũng sa ngã thôi.
    Đố anh em đoán được tớ làm ở phòng tổ chức nhân sự thì chấm mút kiểu gì ??
    ………
    [​IMG]
     
  5. admin

    admin Administrator Thành viên BQT

    Dầu khí (P5)

    Haizzzz.Nhiều đồng chí thù dai nhớ lâu vãi. Cái chuyện chấm mút tớ lỡ nói từ cái hồi viết Khiêu vũ giữa bầy gõ mà các đồng chí vẫn còn nhớ.
    Đúng là đợt đó, sau một thời gian quan sát động tĩnh, thấy nhà nhà chấm, người người mút. Tớ cũng sốt ruột, chả ngồi yên được. Một phần vì cũng muốn có đồng ra đồng vào cho bằng anh bằng em, nhưng 1 phần vì không muốn bị đi chăn kiến.
    Tại sao lại đi chăn kiến. Kể luôn cho anh em nghe nhé.
    Số là vào công ty được mấy tháng, trong khi mọi người trong công ty đua nhau làm giàu thì tớ vẫn giữ 1 tâm hồn trong sạch, không hề bị vấy bẩn bởi đồng tiền (thật ra lúc đó vẫn còn nhát sợ chả dám làm gì thì có). Đến 1 hôm, ông Dũng trưởng phòng tớ ông ấy xuống công ty và quẳng vào mặt tớ 1 tập hồ sơ xong bảo: Chú soạn Hợp đồng lao động cho anh nhận mấy đồng chí này vào đội hàn. Lương mỗi thằng 7 củ nhé. Hợp đồng thời vụ thôi.
    Tớ dạ một tiếng rồi làm ngay.
    Nhưng đến hơn 1 tuần sau, tớ vẫn chả thấy ma nào đến nhận việc. Lúc đó tớ đoán là mấy đồng chí này quẳng hồ sơ xin việc nhưng sau kiếm được chỗ nào ngon hơn nên bỏ.
    (Đến đoạn này nghiêm túc rồi nên tớ chuyển sang xưng tôi chớ cứ xưng tớ nghe cứ như kiểu trò đùa ấy nhỉ *cười cười*)
    Việc công nhân nộp hồ sơ xong không đi làm vốn dĩ cũng là chuyện bình thường ở huyện, nên tôi cũng không để ý nữa. Nhưng đến cuối tháng, khi tôi chuyển bảng chấm công và bảng lương qua mail cho đồng chí Dũng ký thì đồng chí ấy mới chat hỏi (vì hôm đấy đchi Dũng không xuống công ty): Ơ, thế chú không chấm công cho mấy thằng mới vào tháng này à.
    Tôi chat lại: Nhưng em có thấy thằng nào đi làm đâu mà chấm ạ.
    Chat xong thì tôi thấy chữ đã xem nhưng sau đó không thấy đồng chí Dũng phản hồi lại gì nữa. Lúc đó tôi mơ hồ cảm thấy hình như có cái gì đó sai sai.
    Hôm sau thì đồng chí Dũng lại đích thân xuống công ty. Xong gặp tôi thì đồng chí ấy vẫn cười nói vui vẻ như chẳng có gì xảy ra. Tôi thở phào 1 cái nghĩ thầm: Chắc hôm qua đồng chí ấy kiểm tra lại thì thấy đúng là bọn công nhân nó ko đi làm thật. Rồi thì bận quá nên không có thời gian trả lời tôi.
    Đến chiều, trước khi về đchi ấy rủ tôi đi uống bia (đchi Dũng ở Hà Nội nhưng sáng lái ô tô đến cty, chiều lại lái ô tô về, rất ít khi ở lại cty). Tôi thì bé đến lớn ghét bia rượu cay đắng. Nhưng sếp chỉ đạo thì bố bảo tôi cũng không dám từ chối.
    Ở quán, sau khi nói chuyện xã giao, nhà cửa, yêu đương các kiểu, đồng chí ấy mới vỗ vai tôi nói: Chú làm anh nhớ đến hồi anh mới ra trường. Anh cũng y như chú, nhiệt huyết và bao nhiêu hoài bão xong cũng cứng đầu cứng cổ lắm. Đợt đấy anh hay bật cấp trên, cứ cái gì không đúng là nhất quyết không làm. Xong sau anh bị cho đi chăn kiến.
    Tôi: Chăn kiến là như nào ạ.
    Đchi Dũng cười: À, từ này xuất phát từ mấy bọn trong tù. Thằng nào bị ghét thì bọn đại bàng nó vẽ 1 cái vòng tròn nhỏ nhỏ xong đưa cho 1 con kiến, bắt thằng kia cho con kiến vào trong vòng rồi dùng 1 cái que chăn làm sao để con kiến không ra khỏi cái vòng đó. Cả ngày chỉ làm mỗi việc đó. Con kiến ra khỏi vòng là bị đánh, mà kiến chết cũng bị đánh. Đấy là ở trong tù. Còn trong công ty mình thì chăn kiến có nghĩa là không được giao việc cho nữa. Cả ngày chỉ ngồi không.
    Tôi: Ngồi không mà vẫn được nhận lương thì sướng chứ sao mà sợ anh.
    Đchi Dũng: Hay anh cho chú ngồi không mấy buổi xem chú có thấy sướng không nhé. Đang tuổi trẻ hừng hực khí thế mà cả ngày chỉ ngồi nhìn cái màn hình máy tính, lướt web ko mà chat chit cũng không luôn. Anh đố chú chịu được 1 tuần đấy. Hơn nữa không có việc thì … làm sao có đồng ra đồng vào.
    Đchi Dũng nhấn mạnh “đồng ra đồng vào" làm tôi chột dạ,
    Thấy mặt tôi đần ra, đchi Dũng mới vỗ vai tỏ vẻ thân tình: Anh với sếp H (cậu tôi) cùng là chỗ anh em trên bến dưới thuyền. Sếp H cũng bảo anh bảo ban nâng đỡ chú. Nên anh nói thẳng. Vào đây mà chú sống lệch là chết. Có thân thế bằng giời mà sống lệch thì cũng chết. Những việc mà tất cả mọi người đều làm thì dù có sai nó cũng thành đúng. Còn những việc chỉ có 1 mình chú làm, mọi người không làm thì dù có đúng cũng thành sai.
    Dừng 1 lúc để tôi thẩm thấu, đchi Dũng tiếp: Như chú cũng thuộc dạng có thân thế, tiền đồ rộng mở, chú phải làm quen dần với mấy chuyện này đi.
    Tôi đáp: Ý anh nói là về mấy cái hợp đồng hôm qua ạ.
    Đchi Dũng: Không chỉ hợp đồng mà còn nhiều việc khác nữa. Chú vào đây rồi sẽ thấy nhiều thứ mà bên ngoài không thấy được. Nhưng không những phải làm ngơ như không biết mà chú còn phải tham gia tích cực vào những việc đó. Chú cần nhớ 1 câu: sống trên đảo người gù, ai thẳng lưng là kẻ dị dạng.
    Thấy tôi im lặng, đchi Dũng chốt câu cuối: Hơn nữa, chú cần phải làm những việc đó để có tiềm lực chạy đua vũ trang. Vào đây thì bằng quan hệ, nhưng tồn tại ở đây thì phải bằng tiền tệ. Chú hiểu không.
    ………………………………..
    Sau buổi “trên ning” hôm đấy thì lưng tôi gù hẳn xuống. Tôi ngoan ngoãn chấm công và lập bảng lương cho 10 đồng chí chưa bao giờ đặt chân xuống công ty. Và cuối tháng tôi nhận đều 70 củ. Số tiền này đồng chí Dũng chia cho tôi 20 củ, chia cho đồng chí đội trưởng đội thi công 20 củ còn đồng chí ấy giữ 30 củ. Tôi có hỏi đchi Dũng là: Thế anh giám đốc không có phần à.
    Dchi Dũng cười: Giám đốc ăn những thứ lớn hơn chứ ăn gì mấy cái vặt vãnh này.
    ………………...
    Tháng đầu nhận “lậu" tôi lo ngay ngáy, chỉ sợ bị các đồng chí khác phát hiện. Nhưng đúng như đchi Dũng nói. Ở đây ai lo việc người nấy, ai có phần của người nấy. Nước sông không chạm nước giếng. Một khi tay anh đã nhúng tràm, anh làm gì còn tư cách soi mói, xét nét người khác nữa. Với cả, công ty tôi, tiếng là mới thành lập, nhân sự khối văn phòng chưa được chục người nhưng đội công nhân thì đã lên đến vài trăm. Có thêm chục ông công nhân, ai biết đấy là đâu.
    Thế nên dần dần tôi cũng an tâm mà hưởng số lậu 20tr mỗi tháng - số tiền mà ở ngoài kia những đchi có hàng chục năm kinh nghiệm cũng chưa chắc đã kiếm được chứ đừng nói những thằng mới ra trường như tôi. Nhưng quên chuyện ngoài kia đi. Đây là dầu khí.
    …………………………..
    [​IMG]
     
  6. admin

    admin Administrator Thành viên BQT

    Dầu khí (P6)
    Công ty tôi đặt trụ sở tại một thị trấn nghèo của một huyện nghèo trong một tỉnh nghèo (ở một nuớc không giàu *cười buồn*).
    Chắc anh em sẽ thắc mắc: Ủa, tại sao dầu khí lại chui về chỗ khỉ ho cò gáy ấy để làm gì. Sao không đặt trụ sở ở một phuờng giàu của một quận giàu trong một thành phố giàu (nhưng vẫn ở một nuớc không giàu *cuời buồn*).
    Dạ thưa anh em, tại vì rằng là công ty tôi thành lập với sứ mệnh là sân sau của công ty mẹ, nơi các bác ở công ty mẹ, sau khi xin đuợc các dự án của tập đoàn sẽ quẳng lại cho chúng tôi làm.
    Để làm gì ư ?
    Để mỗi cái dự án quẳng ra sân sau, các bác công ty mẹ sẽ nhận đuợc vài % hoặc vài chục % tiền lót tay chứ còn để làm gì.
    Vài % thôi á, đáng bao nhiêu.
    Híc vài % của vài nghìn tỷ đấy. Chả đáng bao nhiêu. [​IMG]:)
    Nhưng dự án ở đâu ra mà lắm thế. Tiền ở đâu mà nhiều thế.
    Ơ thế tôi chả nói với anh em rồi à. Trên tập đoàn nguời ta hút dầu lên bán. Bán xong mà nộp hết vào ngân sách thì nguời ta chả chấm mút đuợc gì. Thế nên nguời ta mới vẽ ra các dự án để đầu tư. Đồng thời với việc vẽ các dự án nguời ta mới lập ra mấy thằng công ty con để thực hiện các dự án đó. Thậm chí, để đảm bảo sự minh bạch, nguời ta còn thành lập thêm mấy thằng công ty con nữa để giám sát mấy thằng công ty con vừa rồi thực hiện dự án. Đấy, minh bạch với dân chủ đến thế còn gì.
    Sau khi thành lập ra 1 loạt các công ty con và các công ty con thành lập ra một loạt các công ty cháu để thực hiện dự án thì vòng tròn đã khép kín. Tiền đầu tư dự án cứ thế mà luân chuyển trong cái vòng tròn đấy Có điều cứ mỗi lần tiền đi đuợc một vòng, nó lại mất đi 1 ít. Tiền cứ đi độ vài vòng là chả còn mấy. Các cụ nhà mình nói cấm có sai: Tiền không tự nhiên mất đi, nó chỉ chuyển từ túi thằng này sang túi thằng khác.
    …………………..
    Haizzz, tôi cứ bị cái bệnh dài dòng anh em ạ. Có mỗi cái việc đặt trụ sở ở tỉnh nghèo thôi mà nói tràng giang đại hải đâu đâu ấy.
    Tóm lại là vì công ty mẹ vớ đựoc dự án ở cái tỉnh nghèo này nên công ty tôi phải sinh ra ở đây thì mới tiện cho việc hứng dự án. Đấy, có thế thôi mà.
    Và ở đây không chỉ có mình công ty tôi. Để thực hiện cái dự án này, công ty mẹ của công ty tôi còn đẻ thêm 2 công ty con nữa (cũng tức là công ty anh em của công ty tôi) xong thì tập đoàn (công ty mẹ của công ty mẹ của công ty tôi cũng tức là công ty bà ngoại của công ty tôi) lại đẻ thêm 2 công ty nữa (cũng tức là công ty chú, công ty bác của công ty tô). Tóm lại là cả họ nhà công ty tôi đều nhảy vào xâu xé cái dự án này.
    Cái dự án này vốn dĩ đuợc thực hiện trên 1 vùng đất khỉ ho cò gáy, chó ăn đá gà ăn sỏi. Nhưng khi họ hàng nhà công ty tôi kéo quân về đây, mọi thứ đảo lộn hoàn toàn. Quán xá mọc lên như nấm. Quán ăn có, quán hát có, quán massage giải trí thư giãn cũng có luôn. Thế nên mặc dù đất này nghèo, nhưng khu xung quanh dự án thì nguời ta giàu lắm.
    …………………………………………………………

    Việc ăn chơi giải trí ở đây không chỉ là nhu cầu mà nó còn là nghĩa vụ. Nhiều ông không muốn ăn chơi không đựoc. Muốn ký hợp đồng ư, cứ phải làm với anh vài chai. Muốn thanh quyết toán hạng mục công trình ư, mang hồ sơ đến quán “huơng xưa” rồi anh em mình nói chuyện … ………….
    À ở đây còn có 1 thú chơi rất tao nha nữa. Đó là tổ tôm. Tất cả các lãnh đạo ở đây đều phải biết chơi tổ tôm. Chắc anh em sẽ thắc mắc” Thời đại nào rồi mà còn tổ tôm, lốc với phỏm cho nó tân tiến, còn muốn chia tiền nhanh thì niêng với 3 cây là xong. Sao lại phải chơi tổ tôm ???
    Vì rằng là các cốp to ở tỉnh này rất là thanh liêm, các bác ấy nhất quyết không bao giờ nhận quà cáp biếu xén. Mang đến các bác ấy còn chửi vào mặt cho ấy chứ. Mà không quà cáp biếu xén thì dự án làm sao trôi đuợc. Cứ mấy hôm lại có đoàn kiểm tra liên ngành xuống bẻ hành bẻ tỏi, bố ai mà chịu đuợc. Xong sau có nguời điều tra đuợc là ở vùng này rất thịnh món tổ tôm. Cốp to bác nào cũng thích món này. Thế nên nguời ta mới nghĩ ra cách. Mỗi lần các cốp đi thị sát, nguời ta lại mời các cốp vào phòng kín, trải chiếu chơi tổ tôm bàn chuyện công việc cho thân tình. Mà chơi tổ tôm thì các cốp toàn tay tổ, mấy ông ở thủ đô về làm sao phải đối. Thế nên các cốp cứ gọi là ù thông liên tục, và khi tàn cuộc thì các cốp lại phải hớn hở mà ì ạch xách cả valy tiền ra xe. Sau thì cả chủ lẫn khách đều vui như chảy hội và dự án cứ thế mà chạy băng băng. Chả ma nào thèm thanh cha thanh mẹ gì nữa.
    ……………………
    Lại nói về cái thằng tôi.
    Lúc còn là sinh viên tôi vốn ngoan ngoan hiền lành *cuời cuời*. Nhưng vào đến môi truờng này, chẳng mấy chốc tôi bị tha hóa biến chất. Vì tôi làm ở cái phòng mà nhiệm vụ là phải lo lắng phục vụ đời sống vật chất và tinh thần cho cán bộ công nhân viên. Anh em muốn ăn nhậu, tôi phải tìm quán ăn. Anh em muốn giải trí tôi phải tìm quán hát. Mà đâu phải chuẩn bị cho 1 vài anh em khối văn phòng đâu. Nhiều lúc tôi phải lo cho cả đội thi công dứoi công truờng nữa. Ít thì vài chục, nhiều thì lên đến cả trăm. Không những chuẩn bị, tôi còn phải tham gia vào các cuộc vui ấy nữa, không anh em nguời ta lại bảo cán bộ phòng tổ chức mà không hòa đồng. Chả mấy chốc tôi đã truợt dài trong mớ hỗn độn ấy. Cho đến 1 ngày …
    ………………………………
    [​IMG]
     
  7. admin

    admin Administrator Thành viên BQT

    Dầu khí (P7)
    Như tôi đã trình bày ở mấy phần truớc, truởng phòng tôi là phó phòng ở công ty mẹ. Kiêm nhiệm nên đồng chí ây chả mấy khi xuống công ty. Còn giám đốc với các truởng phòng khác thì vốn dĩ nuớc sông không chạm nứớc giếng, tôi cứ hoàn thành các công việc của phòng là chả bố con thằng nào động đến tôi cả. Nhất là khi tôi có cái ô to đùng ở trên công ty mẹ. Vậy nên cuộc sống của tôi trong khoảng thời gian đó tuơng đối thảnh thơi. Thích làm gì thì làm, không bị quản thúc mà tiền nong lại rủng rỉnh nữa.
    Quan trọng hơn, do làm ở phòng tổ chức, lo việc tuyển dụng và điều động nhân sự nên tôi rất đuợc mấy đồng chí công nhân trọng vọng(tất nhiên chỉ là mấy đồng chí công nhân thôi, khối văn phòng toàn con ông cháu cha, tôi làm sao dám động). Căn bản tại tôi vốn tốt tính, chấm công thoáng tay nên anh em họ cũng quý. Cứ ra đến công truờng là anh em tíu tít gọi. Rồi hết giờ làm không hôm nào là không có kèo ăn nhậu hát hò. Quả thực thời gian đó kể cũng sung suớng. Nếu cứ thế có khi tôi quên cha nó nghề luật sư, cứ an tâm ở đấy mà huởng thụ cuộc sống.
    Nhưng mọi việc bắt đầu không thuận kể từ khi hắn về …
    ………………………………………………..
    Tôi làm vương làm tuớng đuợc cỡ độ 4 tháng thì công ty có thay đổi lớn về nhân sự. Việc này cũng hết sức bình thuờng, bởi lẽ lúc đó công ty tôi đã phát triển rất mạnh rồi, hầu hết các dự án của tập đoàn đều có 1 phần bánh dành cho công ty tôi. Vũng Áng - Hà Tĩnh , Nghi Sơn - Thanh, Đình Vũ - Hải Phòng, Ethenol - Phú Thọ … Công việc ngày 1 nhiều nên cần có thêm nhân sự là lẽ đuơng nhiên.
    Tôi là người đầu tiên trong đám nhân viên nhận được quyết định điều động nhân sự (phòng tổ chức mà lại).
    1 là thay giám đốc, anh Thượng (giám đốc cũ) được gọi về công ty mẹ làm trưởng phòng thiết kế. Người về thay là 1 đồng chí họ Trịnh.
    2 là điều xuống 1 lúc 4 ông. 1 ông phó giám đốc, 1 ông truởng phòng kế hoạch, 1 bà phó phòng kinh doanh, và đặc biệt là 1 ông truởng phòng tổ chức nhân sự thay cho ông Dũng trước đây. Cùng với 4 ông này là 1 list các hồ sơ nhân sự sẽ đuợc bổ sung thêm vào cho các phòng.
    Lúc đó thấy thay đổi 1 loạt nhân sự tôi cũng thấy là lạ lại nghe mấy ông đồng nghiệp rỉ tai nhau nói ở trên đang có cuộc đại thanh trừng nên nhân sự phải thay đổi hàng loạt. Nghe thế, tôi chỉ đoán là dòng tiền chạy qua công ty tôi bắt đầu lớn nên bác T ở trên công ty mẹ bác ấy muốn sắp xếp tay chân thân tín vào những vị trí then chốt để tiền nó khỏi rơi ra ngoài đồng nào. Nhưng giờ nhìn lại mới thấy đó là thời kỳ có sự xung đột và dịch chuyển lớn về quyền lực chính trị. Việc thay đổi nhân sự ở những công ty nhà nước là tất lẽ dĩ ngẫu khi các bác ở trên muốn gia tăng và củng cố vây cánh của mình.
    Không biết đuợc lý do đằng sau, nhưng ngay khi nhận được quyết định cả công ty tôi rơi vào trạng thái u ám lo lắng. Chúng tôi hiểu rằng cuộc đại thanh trừng đã kéo xuống đến công ty tôi. Nhất là khi đọc sơ yếu lí lịch của nhân sự mới. Ông giám đốc họ Trịnh, còn ông trưởng phòng nhân sự họ Đinh. Ở dầu khí nói chung thì cứ ông nào họ Đinh mà người Nam Định thì liệu liệu mà tránh xa. Còn riêng ở PVC bọn tôi thì cứ ông nào họ Trịnh thì cũng cẩn thận. Éo đùa được đâu. Vậy mà công ty tôi lại vinh dự đón về 1 ông giám đốc họ trịnh và 1 ông trưởng phòng tổ chức họ Đinh. Cả 2 ông này đều nằm ở “Bên thắng cuộc"
    Nhưng lúc mới về, 2 ông Đinh với Trịnh đấy không gây xôn xao dư luận bằng ông phó giám đốc. Ông Phó Giám đốc không họ Đinh cũng chẳng họ Trịnh, ông ấy họ Nguyễn. Nghe đồn ông ấy từng hô mưa gọi gió ở “trên" nhưng trong cuộc đại thanh trừng ông ấy bị đâm sau lưng, bóc ra 1 cơ số sai phạm nên giờ thất thế. Theo hiệp ước hoà bình thì ông ấy được cho về đây an trí. Giờ nghĩ lại thấy hồi đó người ta bảo công ty tôi ngoạ hổ tàng long quả không sai mà.
    ………………………….

    Đội lãnh đạo mới về hôm trước hôm sau biết mặt nhau ngay.
    Tất cả hoạt động kinh doanh bị siết trặt. Từ lớn đến bé, cứ chỗ nào ra tiền là được các anh ấy gọi lên giải trình. Ối ông đái ra máu. Chỉ trong vòng chưa đầy 1 tuần mà non nửa nhân sự cũ được chuyển công tác (ở đây ít đuổi việc lắm, nếu có vết thì thường được chuyển sang bộ phận khác hoặc mệt hơn thì sang công ty khác chăn kiến thôi).
    Đến đây chắc anh em cũng hiểu tâm trạng tôi lúc đấy. mặc dù tất cả các công việc của tôi đều được sự chấp thuận của giám đốc và trưởng phòng cũ. Nhưng đó chỉ là chấp thuận mồm, còn mọi hồ sơ giấy tờ rồi thì công việc cụ thể đều do 1 tay tôi làm. Bọn họ mà muốn triệt tôi thì có thoát bằng niềm tin.

    1 tuần diễn ra cuộc tiểu thanh trừng là 1 tuần tôi mất ăn mất ngủ. Không biết số phận của mình rồi sẽ trôi về đâu. Hơn nữa tôi lại là thằng học luật, người bình thường chỉ lo thuyên chuyển công tác, mất chỗ ăn béo bở. Chứ cái thằng tôi, hiểu biết 1 chút về pháp luật, tôi lo mọi thứ sẽ kinh khủng hơn. Rủi mà các ông ấy ngứa mắt các ông ấy đẩy hồ sơ sang cơ quan công an thì tôi đi ma teo ngay. Lo lắng như vậy nhưng tôi cũng không dám báo cho chú tôi ở trên. Tôi biết lúc đó chú tôi cũng đang bị cuộc vào cuộc thanh trừng, thời gian đâu mà lo mấy chuyện con con ở dưới này chứ.
    ……….
    Cuối cùng ngày phán xử cũng đến.
    Ngồi trong phòng họp đợi tôi là đồng chí giám đốc họ Trịnh, đồng chí trưởng phòng nhân sự họ Đinh, và ông phó giám đốc họ Nguyễn.
    Ông Đinh với ông Trịnh thì mặt đằng đằng sát khí, kiểu như muốn ăn tươi nuốt sống tôi. Còn ông Nguyễn thì mặt bình thản như chẳng có gì xảy ra, mắt cứ lơ đễnh nhìn đi đâu ấy.
    Rất nhanh ông Đinh lôi ra 1 đống hồ sơ nhân sự khống mà trước đây tôi lập. Cái này cũng chả cần điều tra gì kinh khủng lắm, chỉ check chéo 1 cái là ra thôi. Với cả với tôi thì mới chứ chắc người trong nghề chả ai lạ gì cái trò khai khống nhân sự này cả.
    Dĩ nhiên là tôi nhận trách nhiệm ngay, vì có muốn cãi cũng chẳng cái được. Có điều mọi chuyện không chỉ dừng ở đấy, ông Đinh tiếp tục chất vấn tôi ai là người đứng sau bật đèn xanh cho tôi làm những việc này. Chả hiểu sao trước khi vào phòng thì tôi lo lắng hồi hộp đến đái ra quần. Nhưng sau khi nhận trách nhiệm xong tôi thấy mình bình tĩnh thế chứ. Việc ông Đinh khăng khăng truy vấn tôi về những người đứng sau khiến tôi thấy lạ. Vì chả cần truy vấn họ cũng biết nếu không có sự đồng ý của ông Dũng trưởng phòng và ông Thượng giám đốc cũ thì bố bảo tôi cũng chả dám làm mấy việc này. Nếu cùng phe thì họ đã không hỏi, mà nếu đã hỏi chứng tỏ họ muốn oánh 2 ông này. Lúc đó tôi mới ra đời nhưng cũng đủ tỉnh táo để nhận thấy rằng: Nếu ông Dũng và ông Thượng thất thế thì họ chả cần bới mấy chuyện cỏn con này ra để đánh các ông ấy nữa. Họ còn đánh chứng tỏ các ông ấy vẫn còn khả năng chiến đấu. Mà sau các ông ấy còn những ông to nữa (Chú tôi chắc cũng nằm trong số đó vi ông Dũng từng nói là ông ấy với chú tôi là chỗ thân tình mà). Vậy nếu tôi khai ra thì đội đấy sẽ chết. Mà khi đội đấy chết thì cái thằng tôi cũng băng hà thôi. Thà là kiên trung nhận hết tội về mình. May ra đội ở trên thắng hoặc chí ít là hoà thì cơ hội sống sót của tôi chắc chắn sẽ cao hơn.
    Nghĩ thế nên dù đồng chí Đinh có dùng đủ mọi thủ đoạn dụ dỗ, đe doạ thế nào đi nữa tôi vẫn kiên quyết nhận toàn bộ trách nhiệm về mình.
    Cho đến khi đồng chí Trịnh lên tiếng: Bây giờ, anh cho chú cơ hội cuối cùng. Nếu chú không khai ra ai đứng đằng sau vụ này, anh sẽ chuyển hồ sơ sang bên công an. Lúc đó không còn là việc nội bộ nữa. Mà là tù tội. Chú học luật. Chắc anh không cần nói nhiều chứ.
    Nghe đến đây thì tôi thấy lạnh xương sống. Tôi thừa biết tội của tôi với tổng số tiền chiếm đoạt trong 4 tháng, nếu bị kết tội thì bóc lịch ít cũng phải chục năm. Mặc dù đã đoán trước việc này có thể xảy ra, nhưng khi nghe ông giám đốc nói bằng cái giọng lạnh như băng tôi cũng thấy tim mình trùng xuống, như bị ai bóp chặt. Mọi ước mơ hoài bão, gia đình, người yêu, bạn bè trôi qua vùn vụt trong đầu. Tôi đã định buông xuối nhưng vẫn cái ý nghĩ đấy giữ tôi bình tĩnh trở lại. Nếu mình khai ra, đội ở trên chết chắc. Mà đội ở trên chết thì mình cũng sống bằng niềm tin. Còn 1 chút cơ hội cũng phải thử.
    Tôi lắc đầu.
    Đồng chí Trịnh cười khảy, đây là chú ép anh đấy nhé. Bây giờ chú không khai thì để đến khi công an lấy cung xem chú có chịu được hay không. Ngay bây giờ anh sẽ gọi điện cho PC 46 công an tỉnh xuống. Chú đừng trách anh.
    Nói đoạn đồng chí Trịnh rút điện thoại bấm số. Dường như muốn tra tấn thần kinh tôi nên lão bấm điện thoại thật chậm. Lão bấm chậm nhưng tim tôi đập nhanh. Nó như muốn nổ tung ra theo từng lần bấm số của lão ấy.
    Khi mắt tôi mờ mịt và tai tôi ù đi thì một giọng trầm đục cất lên: Bình tĩnh đã.
    ……………………………………………………….
    [​IMG]
     
  8. admin

    admin Administrator Thành viên BQT

    Dầu khí (P8)
    Khi mắt tôi mờ mịt và tai tôi ù đi thì một giọng trầm đục cất lên: Bình tĩnh đã.
    …………………
    Đồng chí Nguyễn, người tưởng như không muốn liên quan gì đến cuộc thanh trừng này đột ngột lên tiếng. Đồng chí Trinh và đồng chí Định đứng hình rồi quay lại nhìn đồng chí nguyễn như vật thể lạ từ trên trời rơi xuống. Chắc hẳn là từ khi bị bay chức và lưu đày, đây là lần đầu tiên đồng chí Nguyễn lên tiếng can thiệp vào công việc thanh trừng của Đinh và Trịnh.
    Trước vẻ ngơ ngác của Định, Trinh và cả tôi nữa, đồng chí Nguyễn nhẹ nhàng. Tao thấy việc này có cái đéo gì mà bọn mày phải làm ầm ĩ lên vậy. Thằng G (tên của đồng chí họ Đinh), mày có dám chắc với tao là từ hồi mày làm nhân sự trong tập đoàn đến giờ mày chưa bao giờ lập khống hồ sơ rút tiền không. Mày có nhớ đợt ở Vũng Áng mày đã làm gì không. Còn thằng T (Tên của đồng chí họ Trịnh), số tiền mày cốp ra để nhảy vào vị trí này chắc không ít thì nhiều cũng từ cái tiền lập khống hồ sơ hồi ở Dung Quất. Bây giờ, có mấy chục triệu 1 tháng mà bọn mày định báo công an. Đừng để người ta cười vào mũi cho.
    Đinh và Trịnh nghe thế thì quay mặt đi cười nhạt. Thái độ kiểu như sợ mà không phải sợ, kiểu như nể mà không phải nể. Chắc hẳn trước đây, lúc chưa thất thế, đồng chí Nguyễn cũng từng hô mưa gọi gió, năm biết bao nhiêu sinh mạng trong tay. Vậy nên bây giờ, ngay cả khi không còn quyền lực, những thằng kiểu như Đinh Trịnh cũng không dám khinh nhờn.
    Đồng chí Nguyễn nói tiếp: Tao nghĩ bọn mày doạ nó thôi, chứ bọn mày có ngu đâu. Bây giờ báo công an. Công an nó sục vào đây chả nhẽ nó chỉ điều tra mỗi cái sai phạm vớ vẩn của thằng này mà ko động chạm đến đống cứt to đùng mà cả công ty này nó ỉa ra. Mà tao thấy bọn mày có doạ thế chứ doạ nữa thằng này nó cũng không khai đâu. Thôi bỏ đi.
    Trịnh nghe thế ngắt lời: Bỏ là bỏ thế nào được anh. Giờ đang công khai kiểm tra làm rõ sai phạm trong công ty để báo cáo lên trên. Đập những thằng khác được sao thằng này lại bỏ qua.
    Nguyễn chợt gằn giọng: Bố mày muốn mày bỏ qua. Nhưng việc khác bố mày không quản, nhưng việc này bố mày thích quản. Có được không. Hay mày khinh bố mày thất thế rồi.
    Nghe thế, Trịnh vội đổi giọng: Không anh. Em nghe anh.
    Còn Đinh vẫn cười nhạt, nhưng không nói gì thêm.
    Trịnh quay qua tôi: Chú ra đi. Về làm bản tường trình các sai phạm rồi gửi cho anh trong chiều nay.
    Như được tháo gông ra khỏi cổ, tôi vâng 1 tiếng rồi vội vã bước ra khỏi phòng. Trước khi quay lưng đóng cửa, tôi còn kịp liếc Nguyễn 1 cái. Cứu tinh của tôi lại trở lại trạng thái lơ mơ, không màng thế sự, cũng chả thèm liếc tôi đến 1 cái. Thật kỳ lạ.
    Ra khỏi phòng phán xử, tôi còn đang trong tâm trạng vui mừng không tin là mình đã thoát nạn thì thấy đứng đợi trước cửa phòng là cái Dung. Mặt nó tái mét và lộ rõ vẻ lo lắng. Thấy tôi ra nó cũng chả nói lời nào mà tiến lại mở cửa vào phòng luôn. Phòng kế toán được động đến đầu tiên trong cuộc thanh trừng. Nhưng không hiểu sao cái Dung lại là người cuối cùng lên đoạn đầu đài.
    Sau buổi phán xử hôm đó, tôi gặp Phú lỉnh và kể lại cho nó nghe. Thằng này may mắn thoát vì cặp kè với thằng Tâm cháu của tổng giám đốc. Tuần lễ thanh trừng, trong khi mọi người lo sốt cả vó lên thì nó với thằng Tâm vẫn suốt ngày chơi bời nhậu nhẹt. Tôi thì ngay từ đầu vào đã không thích tính khoe khoang bố đời của thằng Tâm nên không thân, thằng Phú lỉnh từng bảo tôi: Cháu cũng ghét tính thằng đấy bỏ mẹ ra. Nhưng đúng là thân thế của nó khủng lắm. Chú cứ chơi đi. Biết đâu có ngày cần đến.
    Nói thế nhưng tính tôi éo giả tạo được, thỉnh thoảng gặp thằng Tâm ăn uống hát hò tôi còn thấy khó chịu nữa là chơi thân. Vậy nên đến khi có cuộc thanh trừng này thằng Tâm nó chỉ giúp mỗi thằng Phú mà bỏ mặc tôi. Nghĩ kể cũng dại.
    Khi nghe tôi kể chuyện ông Nguyễn giúp, thằng Phú trầm ngâm: Chắc hẳn là lão ấy có ý đồ gì đấy. Chứ bao nhiêu người lão ấy không giúp tại sao giúp mỗi mình chú. Mà cháu nghe nói lão ấy đang bị soi ghê lắm. Lão ấy đứng ra bảo vệ chú không biết là phúc hay hoạ cho chú nữa.
    Điều thằng Phú nói không phải tôi không nghĩ đến. Ngay sau khi bước ra khỏi phòng phán xử, tôi đã chột dạ. Tất nhiên tôi vẫn vui mừng vi thoát được đòn trừng phạt của Đinh với Trịnh. Nhưng việc được một người sa cơ giúp đỡ thật không phải chuyện gì đáng vui mừng nhất là người đấy lại đang được coi là cái gai trong mắt lãnh đạo công ty. Việc lão ấy bảo vệ tôi đương nhiên là căn cứ để mọi người xếp tôi cùng phe với lão ấy. Mịe. Gọi là phe cho oai chứ trong mắt tôi lúc đấy. Phe của lão ấy có mỗi mình lão. Nếu xếp cả tôi vào là được 2 thằng … Đông vãi cả đái. Nhưng biết làm sao được. Phận con sâu cái kiến như tôi, đâu được quyền chọn phe.
    Thằng Phú thấy mặt tôi nghệt ra, nó lại vỗ vãi nói kiểu kẻ cả: Chú thấy chưa, cháu đã nói rồi. Cứ chơi với thằng Tâm đi. Có phải bây giờ ngon rồi không. Sau cuộc thanh trừng này, chú thằng Tâm cứ gọi là huy hoàng nhất tập đoàn. Thấy thằng Tâm nói sắp tới chú nó còn chạy cho Tổng công ty mình cái huân chương lao động đấy. Đừng có đùa.
    Thú thật là từ bé tôi đã thấy mấy cái huân chương lao động với huân chương kháng chiến nó cứ phù phiếm kiểu éo gì. Thế nên nghe thằng Tâm nói chuyện đấy tôi cũng chả để ý. (Nhưng bây giờ thì tôi hiểu, cái huân chương đấy chính là cái vé để chú thằng Tâm nhảy vào con đường chính trị sau này)
    Tôi không để ý chuyện huân chương nhưng việc kết thân với thằng Tâm đúng là việc nên làm. Nhất là ở cái thế của tôi lúc này. Chú tôi ở trên tổng nghe phong phanh là cũng đang nằm im cho qua đợt thanh trừng. Vậy nên có thể nói lúc đó tôi thân cô thế cô có thể bị ăn đạn bất cứ lúc nào giữa cuộc chiến của các phe phái trong tập đoàn.
    Nhưng không chỉ có tôi, trong làn mưa tên bão đạn đó, ai cũng cần tìm cho mình 1 chỗ núp. Ngay cả ... em Dung kế toán.
    Sau hôm vào phòng phán xử, em Dung may mắn chưa bị cho đi chăn kiến, nhưng nghe đâu cũng nằm trong diện được chăm sóc đặc biệt. Căn bản vì ông Hùng kế toán trường là người thuộc phe thất trận. Mà kế toán trưởng thì chạy đâu cho hết nắng với những sai phạm trong công ty. Ngày Đinh Trịnh về, ông Hùng là người đầu tiên được cho lên đoạn đầu đài. Sau đó nghe đâu ông ấy được điều lên công ty mẹ làm kế toán bình thường - một vị trí chắc chắn là nằm trong biên chế của tổ chăn kiến rồi.
    Cái Dung, người được ông Hùng tin tưởng nhất chắc chắn cũng không thể thoát được. Nhưng cả công ty vẫn không hiểu tại sao, sau hôm phán xử, cái Dung vẫn được giữ lại. Chỉ có tôi với Phú lỉnh là đoán được phần nào, khi mấy đêm liền nghe thấy tiếng bước chân đi từ tầng 3 xuống tầng 2, tiếng gõ cửa nhẹ nhẹ và sau đó … (Mịe, nghĩ lại vẫn thấy ức. Con bé ngọt nước như thế, kiêu kì như thế. Thế éo nào lại dâng vào miệng 2 thằng mất dạy đấy nhỉ)
    Có vẻ như cái Dung cũng biết, đó chỉ là giải pháp tình thế để kéo dài ngày dính đòn trừng phạt. Chỉ một thời gian nữa, khi mà Đinh, Trịnh no xôi chán chè, cũng là lúc cái Dung lên đường. Vậy nên cái Dung mới bắt chước tôi, ra nhập team “cháu tổng giám đốc và những người bạn" ….
    .........................
    [​IMG]
     
  9. admin

    admin Administrator Thành viên BQT

    Dầu khí (P9)

    Hùm thiêng khi đã sa cơ cũng hèn.
    Đến hùm thiêng còn hèn thì sá gì em Dung. Quả thực trần đời tôi chưa thấy ai trở mặt giỏi như em ấy. Nhớ hồi mới vào, không chỉ tôi, Phú lỉnh mà ngay cả thằng Tâm cũng bị em Dung nhìn bằng nửa con mắt. Đợt đấy nghe ông Hùng kế toán trưởng nói thân thế em này kinh khủng lắm nên bọn tôi dù có ghét cái thái độ của nó đến mấy thì cũng chỉ nuốt nước bọt đánh mà âm thầm bàn tán về mông với ngực của em ấy thôi. Với cả đợt đấy thấy ngay cả ông Hùng hét ra lửa cũng cưng chiều không dám làm gì nó. Nó thích nghỉ thì nghỉ mà thích đi làm thì đi, xong còn cho nó cầm quỹ, thu chi các kiểu … nên bọn tôi chắc mẩm con này không phải con thứ trưởng thì cũng cháu bộ trưởng. Éo phải dạng vừa đâu.
    Vâng, đến khi có biến mới biết, nó éo phải dạng vừa, nó dạng rộng cơ. Sau khi ông Hùng bị cho đi chăn kiến mới lộ ra em Dung là bồ nhí của ông ấy. Được ông Hùng đưa về đây để tiện bề hú hí. Để che mắt với nâng cao vị thế của em ấy nên ông Hùng mới tung tin em ấy là COCC. Đù, ở trong này chuyện éo gì cũng có thể xảy ra các ông ạ.
    “Nhưng giờ ông Hùng tèo con mèo rồi, con này nó còn ở đây làm gì. Sao không tếch mợ nó đi cho lặng nước?". Chắc hẳn các ông định hỏi tôi câu này đúng không ?
    Haizzzz. Tay đã nhúng bùn, có phải muốn giũ là giũ được đâu. Trong đợt thanh trừng, tôi nghe phong phanh đâu ông Hùng với lão T giám đốc cũ cùng nhau biển thủ hơn 100 tỷ. Tuy rằng các bác ở trên sau khi đâm chém chán chê cũng đã thống nhất là xử lý nội bộ. Nhưng xử lý xong thì cũng không thể cho các đồng chí ấy nghỉ được. Bởi lẽ nghỉ thì lấy đâu ra người chịu trách nhiệm với 100 tỷ ấy nữa. Các đồng chí ấy vẫn cứ phải ngày ngày đến công ty. không làm gì cũng được nhưng phải có mặt để cứ mỗi khi có họp tổng kết với giải trình, các đồng chí ấy lại phải lên đóng phim “Con mà nhà họ hứa". Đại loại như: “Tôi xin nhận khuyết điểm, tôi cam kết sẽ sửa sai, đề nghị các đồng chí cho tôi thời gian để khắc phục hậu quả".
    Ở đâu không biết chứ ở ở trong dầu khí, lúc tôi vào nghe nói có bác già đến tuổi nghỉ hưu rồi mà vẫn không được về vườn chỉ bởi lẽ vẫn đang trong quá trình khắc phục hậu quả. Mà bác ấy khắc phục hơn chục năm rồi đấy. Không ít đâu.
    Mấy cái chuyện này, anh em nào làm trong công ty nhà nước chắc không lạ gì. Ở những chỗ như này, phải có cái ô cực to ở trên thì làm sai mới xin được thuyên chuyển sang (hoặc lên) vị trí mới. Chứ không thì cứ như tù giam lỏng ở đây đến hết đời.
    Lan man một tí để giải thích cho anh em hiểu tại sao em Dung không tếch được khỏi đây. Em ấy là tay sai đắc lực của ông Hùng kế toán trưởng. Ông Hùng còn chả tếch được thì còn lâu mới đến lượt em ấy.
    Và khi mà còn ở đây thì em ấy lại phải tìm cho mình 1 cái ô mới. Đinh với Trịnh thì còn lâu mới là ô của em ấy. Với 2 lão ấy, em Dung có nghĩa vụ phải “chăm sóc" vô điều kiện nếu như không muốn “lên đường”.
    Vậy nên em ấy mới tìm đến thằng Tâm. Nhìn cả công ty, thằng đấy là thân thế nhất. Hơn nữa nó lại con trẻ, lại mê gái, trước cũng đã từng tà lừa em Dung nhưng không được. Thả thính thằng này dễ hơn hẳn những thằng khác. Có điều, bên cạnh thằng Tâm lúc đó còn có … em Linh.
    Xét một cách khách quan thì em Linh cũng thuộc loại có nhan sắc. So với em Dung thì mỗi người mỗi vẻ. Nhưng phải cái là em Linh là gái quê, giả dụ gái quê mà thuỳ mị nết na, con nhà gia giáo thì còn đỡ. Đằng này em ấy lại kiểu teen đú. Và quan trọng là em ấy bị thằng Tâm chén rồi. Chén nhiều lần rồi. Và dù em Dung chắc cũng nát chả khác gì em Linh nhưng các cụ bảo rồi: Một tí cái lạ bằng 1 tạ cái quen. Hơn nữa về độ xôi thịt thì em Linh chả có cửa so với em Dung. Với cả cái khoản kia thì một đứa từng trải, đã phục vụ cho bao nhiêu thằng đàn ông như em Dung, chắc hẳn phải hơn đứt gái quê như em Linh rồi.
    Với bằng đấy cái lợi thế, nên cái việc thằng Tâm đá em Linh để cặp với em Dung là điều hiển nhiên.
    Khi 2 đứa nó cặp với nhau rồi, thì tôi với Phú lỉnh mới thấy khả năng lật mặt của em ấy. Thế éo nào mà mới cách đây vài tháng, nó còn băng thanh ngọc khiết, làm cùng công ty nhưng chưa bao giờ liếc bọn tôi đến 1 cái. Vậy mà bây giờ nó thay đổi 180 độ.
    Hôm đầu tiên nó lộ mặt thật là khoảng 1 tháng sau vụ thanh trừng. Hôm đó là tối thứ bảy, Quên nói, công ty tôi được nghỉ thứ 7 chủ nhật. Nhưng thường 1 tháng bọn tôi mới về quê hoặc về Hà Nội 1 lần, còn thì đều ở lại công ty. Từ lúc vào công ty thì tôi, thằng Phú với cái Dung vẫn ở luôn trong công ty (cái nhà thuê mà lúc đầu tôi kể ấy). Thằng Tâm ghét chung đụng nên thuê nhà riêng ở bên ngoài. Những nhân viên vào sau cũng đều thuê ngoài cả. Vậy nên công ty chỉ có tôi, Phú lỉnh với cái Dung ở. Thỉnh thoảng mới có mấy ông lãnh đạo ở cùng thôi. Trước là ông T giám đốc với ông Hùng Kế toán trưởng, giờ là Đinh Trịnh. 2 lão ấy ở tầng 2, còn bọn tôi cũng vẫn ở tầng 3 như trước. Đinh Trịnh chắc cũng chả muốn, nhưng để tiện cho “công việc làm thêm ban đêm" của em Dung nên 2 lão ấy mới ở lại.
    Tối hôm đấy Tâm dẫn theo cả em Linh đến công ty tôi chơi. 4 đứa kéo lên phòng tôi với Phú lỉnh chơi bài. Cũng chỉ có 3 thằng bọn tôi chơi còn em Linh chỉ ngồi làm tay vịn cho thằng Tâm thôi. Đang chơi thì em Dung chạy sang. Đù má, em ấy làm 3 thằng bọn tôi xịt máu mũi luôn. Em ấy mặc một cái váy 2 dây trắng mà tôi liếc một cái là biết em ấy không mặc áo ngực bên trong. Xôi thịt như em ấy mà không mặc áo ngực thì anh em tưởng tượng nó nhức nhối thế nào rồi đấy.
    Em ấy vừa tiến lại giường vừa nói: Các ông đang chơi gì đấy, cho tôi xin 1 chân.
    Không ai bảo ai, bọn tôi đều ngồi xích lại nhường chỗ cho em ấy. Chả biết vô tình hay cố ý em ấy chọn ngồi giữa thằng Tâm với thằng Phú lỉnh, đối diện tôi. (2 thằng kia được ngồi gần chạm da chạm thịt chớ tôi thì được bổ mắt *cười dâm đãng*).
    Lúc đó bọn tôi đang chơi lốc, nhưng em ấy nói chả biết chơi gì ngoài 3 cây nên bọn tôi cũng chiều ý. Ngay hôm đấy em Dung đã thể hiện độ “dam dang” của mình rồi. Ai đời ngồi giữa 3 thằng con trai, lại đang mặc áo hở hang mà em ấy toàn sửa váy, cúi người với nhấc chân một cách “khéo léo" khiến 3 thằng bọn tôi cứng hết cả … người. Thật ra tôi với thằng Phú lỉnh là được hưởng sái. Ngồi đối diện nên tôi nhận ra ngay mỗi lần em ấy phô trương sự đồ sộ của cơ thể đều là nhắm vào thằng Tâm, gây sự chú ý với thả thính với thằng Tâm.
    Tôi nhận ra thì chắc chắn thằng Tâm nó cũng biết, chỉ có em Linh là cứ chúi mũi vào điện thoại chả để ý gì thôi.
    Xong đến cuối buổi hôm đó tôi đã thấy 2 đưa nó nhắm nháy nhau rồi. Sau đó thì cứ hôm nào Đinh Trịnh không ở lại công ty là thằng Tâm lại sang … chơi bài. Tất nhiên là sang 1 mình chứ ko dẫn theo em Linh nữa. Cũng phải cảm ơn nó, nhờ có nó mà tôi với Phú lỉnh được rửa mắt thường xuyên. *cười dam dang*.
    Chỉ độ 2 tuần sau là thằng Tâm đã ăn phải bả của em Dung. Nó lập tức đá em Linh để cặp kè với em Dung.
    Câu chuyện tưởng chừng như kết thúc có hậu cho Dung. Nhưng ...
    .......................................................
    [​IMG]
     
  10. admin

    admin Administrator Thành viên BQT

    Dầu khí (P10)

    Tôi nhớ đợt đó là 14/2. Lại đúng dịp cuối tuần nên cả công ty về đều về quê hoặc lên hà nội cả. Tôi cũng phải lên HN hoàn thành nghĩa vụ “cứu nước” với Thư. *cười cười*
    Cứu nước nhiều nên mất nước lắm. Chiều muộn chủ nhật tôi mới được bắt xe lên công ty. Tưởng Phú lỉnh với Dung đã lên trước rồi nhưng đến nơi tôi vẫn thấy công ty tối om. Không cầm chìa khoá nên tôi đang định gọi điện hỏi Phú lỉnh xem nó đã lên chưa thì thấy trước cửa công ty có bóng người đang đi qua đi lại. Lúc đó cũng phải hơn 8h tối, mà ở cái khu này thì làm gì có điện đóm gì. Tôi nhận ra cái bóng đó là bởi ánh sáng của màn hình điện thoại hắt ra. Mới đầu thì cũng hơi run nhưng nhìn kỹ thì thấy cái bóng đó quen quen. Lại gần thì hoá ra là thằng Tâm. Thấy tôi, thằng Tâm có vẻ vừa mừng vừa hốt hoảng hỏi: Sao bọn mày lên muộn thế, Mày có chìa khoá công ty không. Tao đứng đợi hơn tiếng đồng hồ rồi.
    Tôi: Sao tự nhiên hôm nay lại đứng đây đợi. Mày không sợ ma nó khiêng đi à.
    Tâm: Ma cỏ gì, tại tao sốt ruột cái Dung.
    Tôi cười hỏi: Cái Dung làm sao, thế 14/2 bọn mày không ra đi tìm đường cứu nước à.
    Tâm: Cứu cứt. Hôm qua nhà tao có việc nên phải về. Tao bảo em ấy ở lại đợi chiều nay tao lên sớm đi chơi bù. Mà thế đéo nào từ tối qua đến giờ số của nó thuê bao đéo gọi được.
    Tôi: Mẹ, 14/2 mà bắt con nhà người ta “b...ờ không … mông … quạnh”. Bố ai mà chịu được. Chắc nó đi tìm tạm cái B … ờ.. nào rồi em ơi.
    Tâm cự: Bờ cái lờ. Từ khi em ấy đổ tao đến giờ, chưa bao giờ em ấy dám ho he giận dỗi gì nhé. Mà tối qua trước đấy tao với em ấy còn nhắn tin tình cảm mà.
    Tôi: Có khi vừa nhắn tin nó vừa thúc thằng nào chớ ở đấy mà tình cảm.
    Tâm: Thôi đéo đùa nữa. Mày có chìa khoá không.
    Tôi: Có mỗi 2 cái, em Dung giữ 1 cái, thằng Phú giữ 1 cái. Làm đéo gì còn cái nào nữa. Mà mày vội vào nhà làm gì. Đèn đuốc tối ôm, chắc chắn là em Dung không có trong đó rồi. Giờ tao với mày ra quán hương cau ăn cơm đã. Tí thằng Phú lên tính sau.
    Thằng Tâm đang ngần ngừ thì có tiếng xe máy, thằng Phú lỉnh cũng vừa đến nơi. Thấy tôi với Tâm, Phú lỉnh cười: Ô hay, 14/2 mà các bố lên sớm thế. Yếu sinh lý vãi chưởng. Tôi cày từ trưa đến 6h vẫn chưa xong. Mãi mới hoàn thành để lên công ty đây.
    Tôi: Mẹ cái thằng ăn tục nói phét. Mày có mở cửa nhanh lên không. Muỗi nó hút khô máu tao với thằng Tâm rồi đây này.
    Phú lỉnh vừa tếu táo thêm mấy câu nữa vừa lấy chìa khoá mở cửa. Bình thường thằng Tâm cũng thuộc loại lắm mồm. Suốt ngày bô bô tán phét với bọn tôi. Không hiểu sao hôm nay nó cứ im thin thít mà mặt mày thì tâm trạng. Chắc cu cậu đang sợ em Dung dỗi mà cắt đi xuất ăn đêm thì phải.
    Phú vừa mở khoá thì Tâm tít kéo cửa chạy vào bật điện. Cơ mà mất điện. Ở cái đất khỉ ho cò gáy này thì mất điện là việc bình thường như cân đường hộp sữa. Có điều là lúc ở ngoài đường rẽ vào tôi thấy mấy nhà ở ven đường vẫn sáng điện cơ mà. Hơi lạ.
    Thằng Tâm thấy mất điện thì lại cất tiếng gọi cái Dung làm tôi thấy buồn cười. Con Dung có thần kinh dở hơi cũng éo bao giờ dám ở trong cái nhà này 1 mình buổi tối lúc mất điện. Nghĩ thế nhưng tôi cũng chả tiện trêu thằng Tâm. Trông mặt nó có vẻ khá căng thẳng. Tôi thấy nó chạy vội lên tầng 3 vào phòng cái Dung xục xạo xong lại chạy xuống mặt tiu nghỉu. Tôi với Phú lỉnh mặc kệ thái độ của thằng dở hơi ấy. Tôi mang đồ lên phòng còn Phú lỉnh thì đì tìm nến. Công ty tôi mất điện thường xuyên nên nến lúc nào cũng sẵn. Sau khi đã thắp nến thì cả 3 thằng lên phòng tôi ngồi. Thú thật là mặc dù có 3 thằng nhưng tôi vẫn không thích ở đây vào buổi tối mất điện như này. Cái giấc mơ (hoặc không phải giấc mơ) hôm đầu tiên làm tôi cứ thấy rờn rợn. Mặc dù mấy tháng sau ở đây không thấy xảy ra chuyện gì nữa nhưng quả thực cái không khí ở trong ngôi nhà này lúc nào cũng có thể khiến tôi nổi da gà. Nhất là những lúc đêm tối mất điện như này. Tiếng dế và tiếng cóc nhái ở cánh đồng xung quanh đưa vào trong phòng làm người ta thấy khó chịu.
    Tôi nói: Thôi tắm rửa xong đi ăn chứ ở trong này muỗi nó thiêu cho. Mà tối nay chắc anh em kiếm chỗ nào thác loạn tí nhỉ. Chứ ở nhà mà mất điện thế này thì chán bỏ mẹ. (Đấy là tôi nói tránh ra thế, chứ để bọn nó biết mình sợ ma thì nhục).
    Phú lỉnh: Thác loạn gì chú ơi. Hôm nay cháu cứu nước mệt chết cha. Giờ chỉ muốn ngủ thôi. Chú tắm trước xong đi ăn với thằng Tâm đi. Cháu tắm xong ngủ luôn đấy.
    Tiên sư. Cháu với chả chắt. Chả hiểu tâm lý chú nó gì cả. Nó lên giường là ngáy o o. Có quan tâm gì đến tâm tư của thằng chú nó đâu. Tôi đang tính phản đối xong thuyết phục nó mấy câu để ra ngoài ngủ thì thằng Tâm chen vào: Tao đéo có tâm trạng ăn uống gì đâu. Tao cứ thấy lo lo cho cái Dung. Trước giờ có bao giờ nó tắt máy lâu như này đâu. Mà tắt từ hôm qua tới giờ. chứ.
    Tôi: Tao đã bảo rồi. 14/2, Mày không cứu thì nó phải đi tìm thằng khác để cứu nước thôi. Yên tâm, mai là lại thấy nó xuất hiện ở công ty ấy mà.
    Tâm cáu: Đã bảo đéo đùa. Nó có chuyện gì đó thật mà.
    Phú lỉnh chen vào: Ừ, cũng lạ đấy. Bình thường chả đứa nào tắt máy cả ngày trời đâu. Chỉ có 2 giả thiết: 1 là như chú T.A nói. 2 là nó dỗi mày xong tắt máy thử độ kiên nhẫn.
    Tâm lại gắt: Đã nói nó không giận dỗi gì mà. Nhà tao có việc, tao đã nói rõ với nó rồi. Nó cũng hiểu mà. Tối qua tao với nó còn nhắn tin tình cảm. Tin nhắn vẫn còn đây này.
    Thằng Tâm đưa điện thoại ra nhưng chợt nghĩ ra điều gì đấy nó rụt điện thoại lại bấm bấm. Xong nó bảo. Tin nhắn cuối nó vẫn còn bảo là em ở lại công ty đợi anh. Nó đã ở lại đây thì không ở công ty cũng chả đi đâu đâu.
    Tôi cười nghĩ thầm, thằng Tâm mà biết những đêm thác loạn của em Dung với Đinh Trịnh chắc nó chả nghĩ đơn giản vậy.
    Nghĩ thế nhưng thấy thằng Tâm lo lắng tôi cũng chả nỡ đùa thêm.
    ]Đột nhiên, lúc đó tôi ngửi thấy mùi khói hương. Thật ra tôi đã nhang nhác ngửi thấy mùi này khi mở cửa bước vào nhà. Nhưng mải nói chuyện với lúc đầu mùi này nó không rõ nên tôi cũng không để ý.
    Phải nói lại là, từ hôm đầu tiên bước vào công ty này tôi đã bị cái mùi khói hương đó ám ảnh. Sau đó thì lâu lâu tôi lại ngửi thấy mùi đó, nó thoảng thoảng chứ không rõ nét. Nhưng mấy lần đó tôi chạy lên tầng 4 thì cũng không thấy có bát hương nào được thắp cả. Mà nhà này cũng chỉ có tầng 4 là để ban thờ. Ở đây không có thì cũng chả còn chỗ nào có cả. Lâu dần tôi cũng quen và không để ý đến nó nữa.
    Hôm nay tự nhiên ngửi thấy, tôi có thấy lạ nhưng vì quen rồi nên cũng kệ. Tôi kệ nhưng thằng Tâm không kệ, nó hít hít mũi rồi nói: Bọn mày có ngửi thấy mùi gì không.
    Phú lỉnh cũng hít hít mấy cái rồi đáp. Mùi hương. Tao cũng thấy thoang thoảng từ lúc vào nhà rồi.
    Tâm: Trước giờ tao có thấy bọn mày thắp hương bao giờ đâu. Mà công ty mình cũng làm gì có ban thờ thần tài nhỉ.
    Tôi: Trên tầng 4 có 2 cái ban thờ lận. Mày không biết à.
    Tâm: Trên tầng 4 còn có phòng à. Có khi nào cái Dung nó trốn trên đó không. Nó thắp hương để báo cho tao biết.
    Tôi suýt phì cười vì cái ý nghĩ lãng mạn của thằng Tâm: “Thắp hương để gọi bạn tình". Thế mà nó cũng nghĩ ra được.
    Thấy tôi với Phú lỉnh im lặng, thằng Tâm nói: Hay tao với bọn mày lên tầng 4 xem thử đi.
    Tôi gạt ngay: Mày dở à, con Dung có bị điên đâu mà chui lên đấy. Mà mày thích thì đi mà lên 1 mình. Tao đéo lên đâu.
    Tâm nài nì: Điiii. Tao lên 1 mình … cũng hơi sợ.
    Tôi: Mẹ, thằng nào lúc nãy nói đéo sợ ma. Giờ lại đổi giọng.
    Thấy thái độ cương quyết của tôi, Tâm quay ra thuyết phục Phú lỉnh: Hay mày lên cùng tao đi, lên 1 tí chứ mấy.
    Phú lỉnh chắc cũng nể thằng Tâm, quay ra bảo tôi: Thôi chú cháu mình lên với nó. Mà có mỗi 1 ngọn nến nó mang lên rồi chú cháu mình chịu tối à.
    Nghe thấy bóng tối tôi cũng hơi rợn, nên đáp: Thôi được rồi, nể 2 thằng máy lắm đấy nhé. Lên nhanh rồi tao còn đi ăn cơm. Đói bỏ mẹ.
    Tâm nghe thế thì cũng chả vui lên được mấy, nó vội vã ra lấy cây nến rồi tiến ra phía cầu thang trước. Tôi với Phú lỉnh uể oải theo sau.
    Hoá ra thằng Tâm cũng là thằng chết nhát. Lúc mới đầu thì ku cậu phăm phăm đi trước. Đến chỗ cầu thang thì nó đi chậm lại dần. Từ đi chậm nó chuyển sang rón rén, rồi lần sờ từng bước một. Càng lên cao thì mùi hương càng rõ. Mùi hương càng rõ thì thằng Tâm càng đi chậm. Đến mức tôi phải nhắc nó mấy lần thì nó mới tiến được 1 bước.
    Ánh sáng hắt ra từ ngọn nến cứ leo lắt làm mọi thứ xung quanh trở nên méo mó siêu vẹo. Từ trước đến giờ tôi cũng chỉ dám lên tầng 4 lúc ban ngày và dưới nhà có tiếng người. Chứ tối đến là tôi tuyệt nhiên không bén mảng lên đây. Giả dụ lúc đó không có 3 thằng mà chỉ có 1 mình tôi chắc tôi cũng đái ra máu. Ở trong nhà 1 mình lúc đó còn chả dám chứ điên mà leo lên đây.
    Càng lên cao, Thằng Tâm càng tỏ vẻ hồi hộp và sợ hãi. Trời lạnh mà tôi thấy mồ hôi nó chảy ròng ròng. Nó thỉnh thoảng lại ngoái đầu lại nhìn tôi với Phú lỉnh như sợ bọn tôi bỏ nó lại 1 mình. Không hiểu sao Mỗi lần nó ngoái lại, khuôn mặt nó có vẻ gì đó rất sợ hãi và … kỳ lạ. Càng về sau càng rõ nét hơn.
    Khi đi hết bậc thang cuối cùng, thằng Tâm đẩy cánh cửa gỗ và nhìn vào căn phòng thờ đó.
    Ánh nến 1 lần nữa nhảy múa phản chiếu khuôn mặt của thằng Tâm. Một khuôn mặt hãi hùng và … man dại. Nó cứ đứng đó, nhìn trân trân vào trong căn phòng.
    Lúc đó tim tôi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, nhưng bản tính tò mò cố hữu thúc đẩy tôi lách người lên đứng cạnh thằng Tâm.
    Bên trong phòng. Đung đưa theo sợi dây vắt trên trần nhà là xác 1 đứa con gái. 1 đứa con gái mặc áo trắng.
    .........................
    [​IMG]
     
  11. admin

    admin Administrator Thành viên BQT

    Dầu khí (P11)

    Lúc đó, ánh sáng từ ngọn nến hắt vào không đủ để bọn tôi nhìn rõ khuôn mặt của cái xác treo trong phòng. Thằng Tâm, không biết lấy dũng khí từ đâu, liều lĩnh bước vào phòng. Ánh sáng chiễu rõ hơn 1 chút lên cái xác. Đến lúc đấy chúng tôi đều nhận ra cái xác là cái Dung. Nhiễm chuyện với phim trinh thám nhiều nên lúc đấy tôi vẫn đủ tỉnh táo để nhìn quanh xem “cái ghế trong truyền thuyết” có đổ dưới chân Dung hay không. May quá, cái ghế có đổ, vậy là không phải giết người dựng hiện trường giả rồi. Nhưng còn 1 thứ không có trong phim với trong truyện: Trên bàn thờ nhỏ, một làn khói mong manh vẫn đang toả ra từ 1 nén hương đang cháy dở, nén hương còn độ ⅓ cây.
    Lúc đó tôi cũng không nghĩ được nhiều, nhìn sang thấy Tâm với Phú vẫn đang thất thần, tôi nhắc: Nhìn gì, gọi công an đi.
    Tâm giật mình, quay ra đáp: Sao phải gọi công an, gọi bác sĩ chứ.
    Tôi: Nó chết từ đời tám hoánh nào rồi, còn gọi bác sĩ làm gì.
    Tâm: Không gọi bác sĩ nhưng sao phải gọi công an. Nó tự tử mà.
    Tôi: Tự tử cũng phải gọi công an. Chứ 3 thằng bọn mình biết làm gì.
    Tâm: Hay bọn mình hạ nó xuống xem sao đã.
    Tôi: Mày điên à, tao đéo đụng vào đâu. Mà chắc gì nó đã tự tử. Thôi để tránh rắc rối, tốt nhất là bọn mình nên gọi công an.
    Phú lỉnh ủng hộ: Đúng rồi. Không gọi công an, cháu cũng chả biết phải làm như thế nào. nhỡ có chuyện gì xảy ra, công an nó lại nghi cho mình thì oan gia.
    Kể lại thì nội dung rõ ràng mạch lạc vậy, nhưng anh em phải hiểu lúc đó bọn tôi sợ đến đái cả ra quần. Nói chuyện câu được câu mất, cũng phải đến 5-10 p sau khi phát hiện cái xác, thằng Phú mới rút điện thoại ra gọi công an được. Nhưng do công ty tôi ở chỗ khỉ ho cò gáy, gọi 113 họ cũng nói phải mất thời gian mới đến được. Họ cũng nói tốt nhất là chạy đi gọi công an xã để bảo vệ hiện trường trước.
    Phú lỉnh có số của ông trưởng công an xã nên bấm số gọi luôn. Cũng phải mất 30 phút sau thì mới có 2 đồng chí xuống. 2 đồng chí này xuống cũng chả làm cái khỉ gì cả. Sau khi lên trên tầng 4 thấy cái xác, các đồng chí ấy cũng chỉ ngó 1 lúc rồi xuống dưới nhà hỏi han tán phét với 3 thằng tôi. Có đông người tôi cũng đỡ sợ hơn. Kể đến đây chắc một số anh em nghĩ tôi là luật sư thì gặp tình huống này sẽ ngồi suy luận rồi điều tra phá án các kiểu. Thôi xin các bố, tôi lúc đó chỉ là thằng sinh viên mới ra trường, lần đầu tiên thấy xác chết, sợ đái cả ra quần chứ ngồi đó mà suy luận. Anh em đặt vào hoàn cảnh của tôi chắc anh em sẽ hiểu. Thực tế nó “giản dị" hơn truyện trinh thám với phim nhiều lắm.
    Không nghĩ đến chuyện phá án nhưng lúc đó tôi cũng thấy hơi lạ về thái độ của thằng Tâm, người yêu nó chết mà nó chả có vẻ gì thương xót. Tôi chỉ nhận thấy ở nó sự sợ hãi và lo lắng … giống như tôi và Phú lỉnh. Là thì lạ thế thôi, nhưng tôi cũng chẳng để tâm vì tôi biết bọn nó mới yêu nhau được mấy tuần, tình cảm làm gì có mặn nồng cho cam. Hơn nữa thì thằng Tâm này có phải giống thuỷ chung gì đâu, cái loại chơi xong giông như nó thì có gì mà luyến lưu. Ngoài chuyện đó thì tôi cũng thấy có 1 điểm nghi vấn, là tại sao lại có nén hương cháy dở. Sau khi đưa ra đủ mọi giả thuyết thì cuối cùng tôi cho rằng: Em Dung trước khi tự sát đã thắp nén hương đó. Kiểu như trước khi chết người ta thường hay cầu khẩn cho những người còn sống, cầu khẩn cho những ý nguyện cuối cùng của mình vậy.
    Nếu nén hương là do cái Dung thắp, thì có thể lúc tôi và thằng tâm đứng nói chuyện dưới nhà, cái Dung vẫn còn sống. Chắc lúc đấy cũng là thời khắc mong manh trong việc lựa chọn giữa sự sống và cái chết của Dung. Giá như … Mà thôi, chả có gì giá như cả. Có cho tôi quay ngược thời gian lại thì cũng chả thay đổi được gì. Vì nếu bọn tôi mà đập cửa kêu gào ấm ĩ ở dưới thì em Dung lại càng quyết tâm kết thúc cuộc sống sớm hơn thôi.
    Xong tôi lại nghĩ đến nguyên nhân em Dung tự tử. Chắc là do không chịu được áp lực do Trịnh với Đinh gây ra. Nếu như thế thì quả em Dung vẫn còn nhân cách. Không chịu được ô nhục mà phải tự tử. Nghĩ đến đây tôi thấy cái lý do này có vẻ không thuyết phục cho lắm. Nhất là khi nghĩ lại thái độ lả lơi của em ấy khi tiếp cận thằng Tâm. Một đứa coi trọng danh dự không bao giờ làm thế. Mà 1 đứa không có gì để mất như em ấy thì việc gì phải sợ áp lực từ phía Đinh, Trịnh. Cùng lắm là buông xuôi, đi chăn kiến chứ có làm sao. Một đứa con gái như Dung, đến mức phải tự tử, tôi quả thực không nghĩ ra được lý do nào hợp lý.

    Nghĩ đến đây thì 1 cái innova 7 chỗ chở 6 ông công an huyện về. Đội này chuyên nghiệp hơn hẳn. Hạ xác, giám định sơ bộ, khám nghiệm hiện trường rồi lấy lời khai của 3 thằng tôi. Không biết 2 thằng kia như thế nào, Nhưng hỏi cung tôi là một đồng chí còn trẻ, kiểu mới ra trường nghiệp vụ có vẻ không chắc, với cả có lẽ đồng chí ấy cũng mặc định trong đầu là em Dung tự tử nên qua cách hỏi tôi cũng biết thêm được 1 số thông tin. Đại loại như sau:
    Đồng chí ĐTV: Anh có chìa khoá căn nhà này không.
    Tôi: Dạ không, theo tôi biết thì nhà chỉ có 2 chìa. Phú giữ 1 chìa và Dung giữ 1 chìa. À mà các anh có tìm thấy cái chìa khoá Dung cầm không.
    Đồng chí ĐTV: Có, bọn tôi tìm thấy chìa khoá của Dung ở trong túi xách.
    Tôi: Vậy là căn nhà này được khoá kin khi em ấy tự tử.
    ĐTV: Tôi cũng nghĩ thế, nhưng bọn tôi đang muốn biết rõ lý do vì sao em ấy tự tử. Gần đây anh có thấy Dung có biểu hiện gì bất thường không.
    Tôi: Dạ không, chỉ thỉnh thoảng tôi thấy Dung hơi lo lắng về công việc thôi. Nhưng tôi nghĩ cái đó không đến mức phải tự tử. Ở công ty tôi ai cũng phải chịu áp lực như vậy mà.
    ĐTV: Thế còn chuyện tình cảm, anh có biết chuyện tình cảm của Dung với anh Tâm không.
    Tôi: Tôi biết, bọn tôi có chơi với nhau mà. Bọn nó mới yêu nhau thôi. Nhưng tình cảm vẫn nồng thắm chứ có giận dỗi gì đâu.

    Tôi không nhớ chi tiết về nội dung cuộc hỏi cung, nhưng đại loại chỉ có thế.
    Kể thì ngắn gọn, nhưng đến khi công an xong việc thì cũng phải 2h đêm. Lúc đấy cũng có 1 cái xe nữa của bệnh viện về, chở xác em Dung đi. Trước khi đi, 1 đồng chí công an bảo bọn tôi: Các anh xem liên hệ thông báo với người thân của Dung, báo họ lên làm việc với chúng tôi để xác minh 1 số nội dung nhé.
    Tôi và Phú đều quay ra nhìn Tâm, nhưng thằng Tâm nhún vai: Chịu, tao chả biết ai trong nhà em ấy cả. Thằng T.A có hồ sơ xin việc của em ấy thì tìm thử xem.
    Tâm nhắc tôi mới nhớ tôi làm ở phòng tổ chức nhân sự. Từ khi tôi vào làm công ty, mọi thông tin liên quan đến người lao động trong công ty tôi đều là người nắm. Có điều em Dung này về trước tôi. Em ấy được trực tiếp sếp Thượng ( giám đốc) với sếp Dũng (Trưởng phòng tổ chức) nhận vào trước đây. Tôi chưa cầm hồ sơ của em ấy bao giờ. Nhưng giờ tìm lại chắc sẽ thấy thôi.
    Sau khi các đồng chí công an về hết, 3 thằng bọn tôi mới lục lọi trong đống hồ sơ. Hồ sơ của em Dung nằm ở dưới cùng, sau mỗi hồ sơ của ông Thượng, ông Dũng, với ông Hùng (Kế toán trưởng).
    Tôi rút hồ sơ của em ấy ra, và đập vào mắt tôi, ngay ở bìa hồ sơ là 1 dòng bút phê:
    “Chuyển đồng chí TXT.” dưới đó là 1 chữ ký nháy bên cạnh chữ viết tắt TT.

    ........................................
    [​IMG]
     
  12. admin

    admin Administrator Thành viên BQT

    Dầu khí (P12)

    Tôi rút hồ sơ của em ấy ra, và đập vào mắt tôi, ngay ở bìa hồ sơ là 1 dòng bút phê:
    “Chuyển đồng chí TXT.” dưới đó là 1 chữ ký nháy bên cạnh chữ viết tắt TT.
    ………………….
    Lúc đó tôi chả biết TT là viết tắt của thằng cha nào nhưng TXT thì đúng chuẩn bác tổng giám đốc công ty mẹ rồi. Mà cái thằng cha TT chắc cũng phải thế lực cơ nào mới dám bút phê chuyển cho sếp TXT chứ. Và thằng cha TT đã thế lực như thế thì em Dung chắc chắn cũng không phải dạng vừa. Thế quái nào mà em ấy lại phải làm bồ nhí của thằng cha Hùng kế toán xong rồi phục vụ cho Đinh, Trình và cuối cùng là tà lưa với Tâm con trước khi treo cố chết bất đắc kỳ tử. Chuyện quái gì đang xảy ra vậy.
    Không đoán được chuyện quái gì xảy ra, nhưng với cái bút phê của thằng cha TT thì tôi chắc chắn cái chết của em Dung sẽ làm tăng cấp độ cơn bão đang tàn phá cái công ty vốn dĩ đã tan nát của bọn tôi. Nhưng sẽ có khối đứa mừng thầm, vì chuyện này sẽ thu hút sự chú ý của các lãnh đạo ở trên và khiến những sai phạm của họ chìm xuồng.
    ………………
    3 thằng tôi săm soi các giấy tờ có trong hồ sơ của em Dung nhưng không tìm thấy bất cứ thông tin nào về gia đình của em ấy cả. Hồ sơ đơn giản chỉ có bản sao cái bằng đại học, chứng chỉ tin học, ngoại ngữ và cái đơn xin việc. Điều này cũng không có gì là lạ cả, một khi đã có chỉ đạo của sếp tổng thì dù chả có hồ sơ xin việc, em ấy vẫn sẽ được nhận vào làm ngay trong 1 nốt nhạc. Như này là còn đầy đủ chán đấy.
    Không tìm được thông tin của gia đình em Dung, bọn tôi cũng chả dại gì mà ở lại ngôi nhà ấy. 3 thằng thống nhất kéo nhau về nhà Tâm con ngủ.
    Lúc đó đã là gần 3h sáng. Tôi và Tâm con dắt xe ra ngoài và đợi Phú lỉnh khoá cửa. Trời tối đen như mực, Tâm con rút điện thoại ra hí húi nhắn tin cho ái đó, còn tôi lơ đãng nhìn quanh ngôi nhà. Và tôi chợt nổi da gà. Căn nhà nhỏ bên kia cánh đồng vẫn đang sáng đèn (cái căn nhà mà sáng hôm đầu tiên về tôi đã kể đó). Và khi mà mọi thứ tối đen như mực thì ánh sáng từ căn nhà đó khiến mọi thứ xung quanh nó hiện lên khá rõ ràng. Nhưng chỉ có duy nhất một thứ đập vào mắt tôi lúc đó … Lại là bóng một người đang ngồi và nhìn chằm chằm về phía bọn tôi. Tôi vội quay sang gọi Tâm con và Phú lỉnh: Ê, cái nhà bên kia có ai đang nhìn bọn mình kìa.
    Khác với tôi, 2 thằng kia quay sang đó nhìn với thái độ rất bình thản, Phú lỉnh nói: 3h sáng rồi đấy chú ạ. Giờ này dân người ta dậy giết lợn hoặc chạy chợ là chuyện bình thường. Ko giống ở thành phố đâu.
    Tôi: Nhưng có người nhìn mình.
    Phú: Cháu có thấy ai đâu, mà giả sử có nhìn thì cũng bình thường, có cái quái gì mà chú phải hốt hoảng thế. Thôi chú đừng thần hồn nát thần tính thế.
    Thấy mình hơi đuối lý, tôi quay sang thằng Tâm tìm sự ủng hổ. Nhưng thằng này vẫn đang căm mặt vào điện thoại nhắn tin.
    Tôi hỏi: Mẹ 3h sáng rồi mày còn nhắn tin với ai vậy Tâm.
    Tâm trả lời cụt lủn: Cái Linh.
    Tôi: Tao tưởng mày chia tay nó rồi.
    Tâm: Thì chia tay rồi không được nhắn tin à.
    Thái độ khó chịu của nó rõ ràng không muốn tôi hỏi han thêm về chuyện này nữa.
    Thấy thằng Tâm vẫn chăm chú nhắn tin, Phú lỉnh giục: Về thôi mày ơi, tao mệt lắm rồi, về ngủ tí, mai chắc chắn sẽ ối việc đau đầu đấy.
    Tâm con chỏng lỏn: Chìa khoá nhà đây, 2 thằng mày về trước đi.
    Phú: Thế mày đi đâu, 3h sáng rồi.
    Tâm cười: Tao đi với em Linh. Mẹ ,,, mấy ngày rồi không làm gì. Bấn quá.
    Phú: 3h sáng rồi mà em ấy cũng chịu ra ngoài với mày. Mày giỏi tán thật đấy.
    Tâm: Tao bấn 1 thì em ấy bấn 10. Chả vồ vập ngay ấy chứ. Giờ mày xế tao ra đầu đường nhé.
    Phú lỉnh chở tôi với Tâm con ra đến đường lớn thì đã thấy 1 chiếc taxi đợi ở đó. Tâm con nhảy xuống và chui ngay vào taxi. Bên trong có 1 đứa con gái đã chờ sẵn. Mợ, nó còn chả thèm thò mặt ra chào anh em tôi lấy 1 câu. Chiếc taxi vội vã phóng về hướng thành phố bỏ mặc 2 thằng tôi chưng hửng đứng nhìn nhau. Đù má, đại gia nó sướng thế đấy, hứng lên 1 cái thì 3h sáng vẫn có em mang L đến cho chịch. Haizzzzz
    ………………………………
    Tiếng chuông điện thoại đánh thức bọn tôi dậy vào sáng hôm sau. Là Đinh gọi tôi.
    Đinh: Mày đang đâu đấy, không đi làm à.
    Tôi: Dạ em đang bên nhà Tâm con. Em vừa dậy, đêm qua thức khuya quá.
    Đinh: Chuyện tày trời vậy mà mày không báo cáo tao. Thằng Phú có đấy không.
    Tôi: Dạ nó ở đây, có chuyện gì vậy anh.
    Đinh: 2 thằng mày dậy, mang chìa khoá sang công ty ngay. Các sếp đến đây hết rồi, đang đứng ở ngoài hết đợi bọn mày đây.
    Tôi: Dạ, anh đợi bọn em tí.
    Cúp máy tôi mới nhìn đồng hồ trên điện thoại. Đù, mới đặt lưng xuống cái đã 10h rồi. Chết thật. Tôi dựng Phú lỉnh dậy xong 2 thằng vội vàng chạy về công ty. Trên đường đi tôi cứ thắc mắc. Sao Đinh đã biết chuyện rồi nhỉ. Hôm qua lúc tôi gọi điện định thông báo cho lão ấy với lão Trịnh thì tay điều tra viên can bảo từ từ. Chuyện đêm qua cũng chỉ có 3 thằng bọn tôi với bên điều tra biêt. Vậy ai nói cho lão ấy nhỉ.
    ………
    Nhưng về đến cty, thấy chiếc xe biển xanh đậu trước cửa tôi mới vỡ lẽ. Hoá ra không chỉ có lãnh đạo công ty đợi bọn tôi, cả đội điều tra cũng đã xuống đây rồi. Tôi có linh cảm không tốt về chuyện này. Chỉ là 1 vụ tự tử thôi mà. Tại sao công an lại sát sao thế này.
    ………………..
    Bọn tôi vừa đến, chưa cả kịp chào các sếp thì đã được công an tách ra và mời vào phòng riêng làm việc. Lúc này tôi mới biết, đây là đội hình sự tỉnh chứ không phải công an huyện đêm qua. Quả này rắc rối vãi đái rồi đây.
    Hỏi cung tôi là một đồng chí mà thoáng nhìn đã biết là cớm gộc (anh em có thể đọc lại săn nã để phân biệt cơm gộc và cớm nhựa). Đồng chí ấy hỏi khá nhiều về các mối quan hệ của em Dung rồi chi tiết lại sự việc đêm hôm trước. Qua cách hỏi của đồng chí ấy, tôi cảm thấy lờ mờ là công an đang xác định là Dung bị giết chứ không phải tự tử. Nhưng đấy chỉ là suy luận chứ đồng chí cớm gộc không tiết lộ bất cứ thông tin gì về cái chết của Dung cả. Cuối buổi hỏi cung, cớm gộc nhờ tôi gọi cho Tâm con 1 cuộc để yêu cầu Tâm con lên lấy cung. Nhưng tôi gọi vào số của Tâm con thì thấy báo thuê bao. Tôi cũng thành thật khai báo với cớm gộc là đêm qua (chính xác là 3h sáng nay) Tâm con đi cùng với Linh rồi.
    Cớm gộc nhún vai, xong lịch sự cám ơn tôi đã hợp tác và đề nghị tôi có mặt ngay khi cơ quan điều tra triệu tập trong thời gian này.
    …………..
    Ngay khi thấy bút phê trên hồ sơ của em Dung tôi đã biết giông tố sẽ nổi lên theo cái chết của em ấy. Nhưng tôi quả thực không thể ngờ được những hệ luỵ nó kéo theo lại kinh khủng đến vậy. Suy đoán của tôi về việc có thể cái chết của em Dung sẽ giúp những sai phạm kinh tế chìm xuồng hoá ra sai bét. Không những nó không chìm xuống mà lại 1 lần nữa được sới lên và làm gắt gao hơn. Những phiên chất vấn điều trần diễn ra thường xuyên như cơm bữa đến mức cả tuần trời cả công ty chả làm ăn mẹ gì,hỉ chăm chăm lên phòng kín giải trình với lãnh đạo. Tôi cứ thắc mắc, có mối quan hệ gì giữa cái chết của em Dung với việc sới tung công ty của các lãnh đạo đây.
    Nhưng mọi chuyện chưa dừng lại ở đấy, cái chết của em Dung đã mang cho tôi cơ hội được gặp người hùng thành nam. Vâng, chính là kẻ mà ai cũng biết là ai đấy đã về công ty tôi vì vụ này.
    Chỉ vì cái chết của em Dung thôi sao ????
    [​IMG]
     
  13. admin

    admin Administrator Thành viên BQT

    Dầu khí (P13)

    Việc Tâm con bỏ đi ngay sau cái chết của Dung làm dấy lên tin đồn về việc Tâm con là thủ phạm sát hại cái Dung. Điều này tương đối hiển nhiên, vì nếu không phải là thủ phạm, tại sao nó lại bỏ đi vào cái thời điểm nước sôi lửa bỏng như thế này. Thời gian đó, công an chạy về công ty tôi liên tục, hỏi cung hết người này đến người khác, đặc biệt là tôi và Phú lỉnh, 2 thằng trực tiếp có mặt tại hiện trường vụ án đồng thời ít nhiều có quan hệ với cả Tâm con và cái Dung. Sau nhiều lần bị tra khảo, mặc dù chẳng ông công an nào tiết lộ cụ thể, nhưng bản tính tò mò cộng với cái nghiệp luật sư mang trong người khiến tôi lờ mờ nhận ra hướng điều tra của họ. Tôi đoán các đồng chí cơm cũng đang nghi ngờ Tâm con nên tra hỏi tôi rất kỹ về mối quan hệ của Tâm với Dung đồng thời chi tiết về sự việc tối hôm xảy ra vụ án. Nhưng có lẽ các đồng chí ấy cũng đang gặp phải 1 nút thắt không thể tháo, đó là: Nếu Tâm con là thủ phạm, thì nó gây án vào lúc nào, và bằng cách nào. ??

    Hôm đó, Tôi đến công ty lúc 8h tối thì gặp Tâm con đứng đó, tôi và Tâm con đứng trước cửa nhà khoảng 30p, sau đó Phú lỉnh đến, 3 thằng vào nhà và nói chuyện tán phét thêm khoảng 15-20p nữa thì phát hiện xác cái Dung.
    Vậy là trong khoảng thời gian từ 45-50p thằng Tâm không thể có mặt ở trong nhà được. Tuy nhiên, khi phát hiện xác cái Dung, tôi vẫn nhớ như in trên ban thờ còn 1/3 nén hương đang cháy dở. Một nén hương như vậy thông thường sẽ cháy hết trong khoảng 40-50p. Như vậy có thể chắc chắn 1 điều là Tâm con không phải là người thắp nén hương đó.
    Mà nếu người thắp nén hương đó là cái Dung thì chắc hẳn nó đã tự tử vì căn nhà được khoá kín trong suốt khoảng thời gian tôi và Tâm con đứng ở ngoài nói chuyện. Nhưng đơn giản thế thì cơ quan điều tra đã không làm loạn lên như vậy. Động thái của cơ quan điều tra chứng tỏ rằng, cái Dung bị giết chứ không phải tự tử. Và vì vậy, kẻ thắp nén hương đó chắc chắn là hung thủ sát hại cái Dung.
    Đến đây lại quay lại câu hỏi phức tạp nhất: Hung thủ vào nhà bằng cách nào, và nếu hung thủ là người thắp nén nhang, thì khi bọn tôi mở cửa, hung thủ vẫn đang ở trong nhà. Vậy hắn trốn đi đâu, và thoát ra ngoài bằng cách nào.
    Cứ mỗi lần ngồi nghĩ đến đoạn này là tôi lại thấy bế tắc. Quả thực nếu nén nhang đó không phải do cái Dung thắp thì tôi không thể tìm được đáp án nào phù hợp hơn. Trừ khi là …căn nhà đó có ma. Nghe thì hoang đường nhưng không phải không có lý, nhất là khi nhớ lại cái bóng áo trắng xuất hiện hôm đầu tiên tôi đến công ty.
    …….
    Tôi còn 1 thắc mắc thứ 2 nữa là: nếu Tâm con không phải thủ phạm, tại sao nó lại bỏ đi như vậy. Thắc mắc này của tôi được giải đáp sau 3 ngày mặc dù nó không được thoả đáng cho lắm.
    Ngày thứ 3 sau cái chết của Dung, Tâm con lò dò xuất hiện tại công ty. Tôi với Phú lỉnh còn chưa kịp hỏi han xem nó đi đâu, làm gì thì mấy đồng chí công an tỉnh đã xuất hiện điệu nó đi luôn. (Thế mới biết nghiệp vụ điều tra của công an xứ mình không hề lìu tìu).
    Cả công ty đều chắc mẩm quả này Tâm con đi tàu suốt luôn thì đến cuối giờ chiều đã thấy nó đi taxi về công ty, mặt vẫn bình thản như chẳng có gì xảy ra. Tôi với Phú lỉnh sáp lại hỏi han tới tấp. Nhưng thằng ôn con này nó toàn trả lời lấp lửng, kiểu như: hôm đấy tao thấy chán chán nên rủ cái Linh đi biển chơi mấy hôm. Đi quên không mang sạc nên chả liên lạc được với ai.
    Nghe cái giọng điệu ngứa đít của nó, tôi chửi luôn: Đờ mờ , mày nói thế đến chó nó cũng đéo tin nữa là công an.
    Tâm: Ơ thế mà bọn nó tin đấy, không tin mà bọn nó lại cho tao về à.
    Phú lỉnh: Nhưng đấy là nói với công an thế, chứ mày nói thật đi, hôm đấy mày đi đâu.
    Tâm: Đm, chả thật thì sao. Bọn mày bảo tao nói dối, thế hoá ra bọn mày nghĩ tao giết cái Dung à.
    Tôi với Phú lỉnh nhìn nhau cười. Quả thực mấy hôm nay công ty cứ đồn ầm lên chuyện thằng Tâm giết cái Dung nhưng giờ đứng trước mặt nó, bọn tôi không thể tưởng tượng được một người như nó có thể giết người được.
    Phú lỉnh vỗ vai Tâm động viên: Tại mày bỏ đi mấy hôm lại đúng cái thời điểm nhạy cảm nên mọi người mới nghĩ vậy thôi. Chứ bọn tao tin là cái thằng chết nhát như mày, éo bao giờ dám làm cái chuyện tày đình đấy đâu.
    Câu động viên của Phú lỉnh chả làm thằng Tâm vui hơn, nó thở 1 cái dài thườn thượt rồi nói: Nhưng công an nó không nghĩ như vậy mới khổ tao chứ ….
    ……………………
    Như tôi đã nói, cái chết của Dung không hiểu sao lại khiến cho các lãnh đạo trên công ty mẹ ráo riết, tăng cường điều tra các sai phạm kinh tế tại công ty tôi hơn. Mọi thứ tưởng chừng như đã êm êm thì lại 1 lần nữa bị sới tung lên. Ngay cả Phú lỉnh tưởng như bám được vào Tâm con sẽ thoát nạn thì nay cũng bị lên thớt với 1 đống hoá đơn chứng từ mua vật tư khống. Tôi có cảm giác cơn bão lần này càn quét không tha 1 ai trừ … tôi. Vâng, điều đó thật kỳ lạ. Vì nếu xét về số tiền thất thoát, tôi không phải là thằng nằm trong top đầu nhưng cũng thuộc cỡ trung trong công ty. Hơn nữa, qua đợt thanh trừng lần 1, tôi tự biết mình cũng thuộc đối tượng bị sờ gáy đầu tiên vì sai phạm của tôi có tổ chức và liên quan đến nhiều người.
    Lúc đầu tôi còn tưởng do chú tôi ở trên tổng đã mạnh trở lại nên họ không dám động đến tôi. Nhưng tôi nhầm, thông tin từ thầy u tôi báo về thì chú tôi cũng sắp lên đoạn đầu đài, đến thở còn phải nhè nhẹ thì làm sao mà giúp được tôi.
    Tôi nghĩ đến đồng chí Nguyễn, người đã ra mặt giúp tôi trong phiên phán xử lần trước. Nếu không phải chú tôi thì cũng chỉ có đồng chí Nguyễn mới có thể can thiệp vào việc này. Nhưng kể từ sau hôm đó, đồng chí ấy chả nói với tôi câu nào. Vốn dĩ đồng chí ấy cũng ít xuất hiện ở công ty mà có xuất hiện thì cũng chỉ cưỡi ngựa xem hoa 1 lúc rồi lại tút về thành phố. Thế nên tôi có muốn tiếp cận cũng chả được.
    ……..
    Cái chết của Dung còn khiến tôi biết thêm được 1 nhân vật. Người đã ám ảnh tôi từ khi bắt đầu vào công ty.
    Tôi vẫn nhớ hôm đó là thứ 6 cũng là ngày thứ 5 sau cái chết của Dung. (Dung chết vào chủ nhật). Các đồng chí lãnh đạo đều phải lên tổng họp. Phòng kỹ thuật thì đang ra công trường, phòng kế toán thì … đi chăn kiến hết. Công ty chỉ còn mỗi mình tôi. Công việc thì chả có gì nên tôi bật máy vào trang liên xô chống mỹ ngắm ảnh hot girl cho khuây khoả. Đang say sưa hưng phấn thì tôi chợt thấy có bóng người đứng trước cửa công ty. Rất nhanh, tôi di chuột tắt tab rồi mới thò cổ ra ngoài quát: Ai đấy.
    Trái ngược với những hình ảnh nóng bỏng sexy trên thiên địa hội. Trước mắt tôi là 1 hình hài dị dạng với chiếc lưng gù xuống kéo 2 tay buông thõng gần chạm đất, khuôn mặt chằng chịt sẹo với đôi mắt trắng dã nổi bật.
    Khỏi phải miêu tả chắc anh em cũng hiểu lúc đó tôi sợ đến đái ra máu. Cái thứ đứng trước mặt tôi chả phải là con quái vật vẫn đứng nhìn tôi trừng trừng từ cái lều phía bên kia cánh đồng vào ngày tôi mới đến và cái đêm Dung bị giết sao.
    …………
    Hít một hơi để lấy lại tinh thần, tôi bước ra mở cửa. Không như tôi nghĩ, “hắn" nói chuyện rất nhẹ nhàng: Xin lỗi, anh cho tôi gặp anh T giám đốc.
    Bất ngờ với thái độ lịch sự của “hắn" tôi trả lời: Dạ anh T chuyển công tác rồi ạ. Giờ giám đốc công ty là sếp “Trịnh" ạ.
    Các cơ trên mặt hơi giật giật khiến tôi đoán là “hắn” cũng có vẻ bất ngờ: Sao anh T chuyển công tác mà không ai báo với tôi nhỉ.
    Tôi: Dạ, cháu xin lỗi, nhưng chú là ai ạ. Tại sao công ty cháu thay đổi nhân sự lại phải báo với chú.
    “Hắn": Tôi là chủ nhà. Tôi cho anh T thuê nhà. Nay anh T chuyển đi thì các anh cũng phải báo với tôi 1 tiếng chứ.
    Thông tin này làm tôi bất ngờ, đúng là từ khi vào công ty đến giờ, mặc dù rất tò mò về căn nhà dị hợm này, nhưng tôi vẫn chưa được diện kiến chủ nhà. Không ngờ chủ nhà lại là người đạn ông dị dạng như này.
    Tôi đáp: Dạ, chắc do việc điều chuyển công tác đột ngột quá nên anh T không kịp bàn giao . Cháu sẽ báo với lãnh đạo để làm viêc lại với chú về hợp đồng thuê nhà. À mà hôm nay chú đến có việc gì không ạ.
    “Hắn": Tôi đến để đòi tiền bồi thường.
    Tôi: Tiền bồi thường ?? Về việc gì ạ.
    “Hắn" nhướn mày, làm cặp mặt càng trắng dã hơn: Vì các anh để có người chết trong nhà tôi.
    Tôi lùi lại 1 bước, đáp: Dạ, cháu sẽ về báo lại với lãnh đạo. Nhưng trong hợp đồng có thoả thuận về việc này không chú ?
    “Hắn": Không thoả thuận nhưng việc này không thể chấp nhận được. Nếu không bồi thường thì tôi sẽ đòi lại nhà.
    Nói xong “hắn" quay lưng tập tễnh bước ra cửa. Tôi vội hỏi với theo: Nhưng cháu liên hệ với chú bằng cách nào được ạ.
    “Hắn" nói mà không quay lưng lại: Trong hợp đồng có ghi số điện thoại của tôi rồi. Còn nếu muốn tìm tôi, các anh cứ sang cái nhà ở bên kia cánh đồng.
    Nói đến đây hắn chợt quay lại nhìn tôi với ánh mắt sắc lẹm: Mà anh cũng biết chỗ đó phải không ?
    ……………………………………..
    [​IMG]
     
  14. admin

    admin Administrator Thành viên BQT

    Dầu khí (P14)

    Lão chủ nhà đi được 1 lúc thì Đinh đến. Lẽ dĩ nhiên là tôi phải báo cáo lại cho Đinh để xin phương án chỉ đạo. Tôi cứ nghĩ Đinh cũng sẽ bất ngờ như tôi về việc này, vì Đinh cũng mới về công ty, mấy cái sự vụ này là công việc của phòng hành chính, tôi còn lơ tơ mơ thì làm sao Đinh nắm được. Nhưng trái lại, Đinh tỏ thái độ bình thường như cân đường hộp sữa, lão bảo tôi: Mày đi gặp lão ấy thương lượng, làm thế nào thì làm những nhất định không được cho lão ấy đòi nhà, trụ sở công ty còn chưa xây xong, rồi bao nhiêu chuyện đang xảy ra, giờ lão ấy đòi lại là rối tung hết lên.
    Tôi: Nhưng thương lượng xuông hả anh. Lão ấy đòi bồi thường mà. Ít nhất thì anh cũng cho em xin cái hạn mức để nói chuyện với lão ấy chứ.
    Đinh: Ờ, thằng già ấy theo đóm ăn tàn , định làm tiền ấy mà. Cùng lắm thì đền cho lão ấy 2 tháng tiền thuê thôi. Mày muốn làm gì thì làm. Nếu hơn thì bỏ tiền ra mà bù vào.
    Đờ mờ, lão Đinh này khôn vãi lúa, cái việc đi thương lượng đàm phán này vốn dĩ thuộc về lão Trịnh giám đốc, không thì chí ít cũng phải là trưởng phòng tổ chức hành chính. Giờ tự nhiên đùn đẩy trách nhiệm cho tôi. Gặp cái lão gù ấy vốn dĩ đã là một cực hình, giờ lại còn bắt đàm phán với thương lượng.
    Nhưng thôi, phận con sâu cái kiến trong công ty, lại đang đeo cái án treo ở trên đầu, tôi làm sao dám bật lão ấy. Phải ngoan ngoãn nghe lời thôi chứ sao giờ.
    …………………….
    Nhà lão gù kia ở ngay bên kia cánh đồng theo đường chim bay, nhưng theo đường chuột chạy thi vô cùng zich zắc. Mặc dù đứng ở công ty tôi có thể nhìn thấy thấp thoáng nhà lão ấy nhưng Công ty tôi nằm ngoài làng, còn nhà lão thì nằm sâu trong làng. Tôi thì chưa bao giờ vào làng nên đành phải tìm hoa tiêu đi cùng. Người đầu tiên tôi nghĩ đến là em Linh. Một phần vì tôi cũng chỉ biết mỗi em ấy là người trong làng, nhưng phần nhiều là có một số chuyện liên quan đến em ấy mà tôi muốn biết … Không. Phải nói là, em ấy biết nhiều chuyện mà tôi muốn biết mới đúng.
    …………..
    Chuyện nhờ em Linh tôi muốn dấu Tâm nên đành nói Phú lỉnh gọi điện nhờ em ấy hộ. May mắn là em ấy nhận lời ngay. Dù sao cũng là gái quê, tốt bụng lắm.
    Hôm sau, như đã hẹn, Linh đợi tôi ở đầu đường, lối rẽ vào công ty, tôi mượn xe Phú lỉnh qua chở em ấy vào trong làng. Lúc đó cũng khoảng chiều muộn, đường vào làng mờ mịt vằng vẻ, thật hợp với những chuyện tôi định hỏi Linh.
    Tôi: Này, đợt trước thấy em bảo là công ty anh có người chết. Là như nào đấy, em có biết rõ không.
    Linh: Sao lại không biết, chuyện đó cả làng em ai cũng biết. Mà mới xảy ra cách đây có 2 năm thôi.
    Tôi: Thế em có biết đứa đấy không. Mà sao nó lại tự tử.
    Linh: Người cùng làng thì biết nhau hết mà anh. Nhưng riêng với người nhà đấy, bảo là biết nó khó lắm. Cùng làng, mà cũng sàn sàn tuổi nhau nhưng số lần em nhìn thấy mặt nó chắc chỉ đếm trên đầu ngón tay.
    Tôi: Sao lạ vậy, ví dụ không chơi với nhau thì chắc ngày xưa đi học cũng phải gặp nhau chứ. Làng em chắc cũng chỉ có 1 trường cấp 1, cấp 2 thôi.
    Linh: Vâng, nhưng nó có được đi học đâu.
    Tôi: Không được đi học. Thời buổi này mà còn có người không được đi học á.
    Linh: Đã bảo nhà đấy nó dị mà. Tất cả cũng từ lão gù ấy mà ra.
    Tôi: Lão gù ấy làm sao. Anh tiếp xúc cũng thấy sờ sợ. Nhưng lão ấy nói chuyện có vẻ cũng lịch sự mà.
    Linh: ôi xời, cả làng em tránh lão ấy như tránh hủi ấy. Mà bà em bảo đúng là nhà lão ấy có cái mả hủi. Ngày xưa mẹ lão ấy chết vì hủi mà.
    Tôi cười đọc mấy đoạn tuyên truyền trên băng rôn áp phích trêu: Bênh phong hay còn gọi là bệnh hủi, bệnh này không lây qua đường tiếp xúc … người dân không nên kỳ thị hắt hủi với người bị bệnh phong để họ sớm hoà nhập với cộng đồng.
    Linh cũng cười sằng sặc, đoạn nó nói: Thực ra làng em có tránh lão ấy vì bệnh hủi đâu, ngày xưa thời ông bà em thôi. Còn phải có lý do khác thì người làng mới sợ ông ấy.
    Tôi: Lý do gì ?
    Linh: Bà em kể ngày xưa nhà lão gù nghèo rớt mùng tơi, mẹ lão ấy không chồng mà chửa nên bị ông bà lão ấy từ, đuổi ra sống ở ngoài làng. Chính là cãi gò chỗ công ty anh bây giờ đấy. Mẹ lão ấy chết năm lão ấy mới 7,8 tuổi. Ông bà ngoại lão ấy từ không nhận nuôi nên lão ấy sống lăn lóc 1 mình .nhưng người làng cũng không kỳ thị. Họ vẫn thuê lão ấy làm ruộng, lão ấy gù nên cấy với gặt lúa nhanh lắm. Thỉnh thoảng người làng còn cho tiền với đồ ăn nữa. Sau lớn, lão ấy theo thanh niên trong làng lên Quảng Ninh làm than thổ phỉ. Biệt tăm biệt tích cỡ độ hơn chục năm thì lão ấy về làng dẫn theo 1 cô vợ xinh như mộng. Nhưng từ khi về lão ấy tự tách biệt với mọi người trong làng. Không biết lấy tiền đâu ra mà lão ấy xây cái nhà to vật vã. Bà em bảo, hồi đó cái nhà của lão phải to nhất huyện thậm chí nhất tỉnh ấy.
    Tôi hỏi lại: Chính là cái nhà bây giờ công ty anh làm trụ sở ấy hả.
    Linh: Vâng.
    Tôi: Thế thì to thật, cách đây mấy chục năm mà đã xây được cái nhà như vậy. Đến bây giờ trong làng cũng có mấy nhà được như thế đâu.
    Linh: Vâng, người làng ghét nhà lão ấy cũng 1 phần bởi ganh tị nhà lão ấy giàu, nhưng chủ yếu là do lão ấy. Từ khi lão ấy về làng là không tiếp xúc với người trong làng luôn. Cả nhà lão ấy cứ ru rú ở quanh khu đất đó. Đợt vợ lão ấy có bầu xong chửa đẻ cũng không thèm lên trạm xá, đẻ ở nhà luôn.
    Tôi: Đến mức vậy cơ á. Nhưng không tiếp xúc với người làng thì nhà lão ấy buôn bán kiếm sống kiểu gì.
    Linh: Chả ai biết, mọi người nghĩ lão ấy đào được vàng, đủ tiền sống đến hết đời nên không thèm làm ăn gì nữa. Nhưng đâu vài năm thì có người lên huyện phát hiện ra là lão ấy nuôi gấu, xong lấy mật bán. Hồi ấy mà có vài trăm triệu đầu tư nuôi gấu là thuộc hạng đại gia ở huyện rồi.
    Tôi: Thế giờ lão còn nuôi không. Anh thấy nhà lão có chuồng trại gì đâu nhỉ.
    Linh: Em cũng chả biết, nhưng chắc là bán hết rồi. Giờ mật gấu xuống giá, nuôi chả bõ công.
    Tôi tiếp tục lân la: Thế vụ con gái lão ấy chết là như nào. Sao mọi người trong làng biết.
    Linh: Sao lại không biết. Lão ấy tránh người làng nhưng trên xã họ vẫn phải nắm được nhân khẩu trong làng chứ. Mà em là con gái lão ấy chắc em cũng tự tử. Suốt ngày bị nhốt ở trong nhà, không cho tiếp xúc với thế giới bên ngoài. Hồi bé đi chăn trâu ra khu gò nhà lão ấy, em có gặp nó 1 lần. Nó giống mẹ, xinh lắm, nhưng ít tiếp xúc với người ngoài nên chắc trí não có vấn đề hay sao ấy. Nhìn thấy em nó cứ ngơ ngơ xong lẩn vào trong nhà.
    Tôi đang định hỏi thêm về cái đêm hôm Dung chết thì Linh nó đã đập lưng bảo: Nhà lão ấy kia rồi, anh vào đi, em đứng ngoài này đợi thôi.
    ……………………..
    Nhìn theo tay Linh chỉ tôi hơi bất ngờ, không nghĩ lão gù lại có thể sông ở nơi xập xệ như thế này. Đấy không phải là nhà, mà chỉ là 1 cái túp lều rách nát. Tường được chát bằng đất mái lợp tranh làm tôi nghĩ đến nhà chị Dậu, kiểu nhà này hồi bé tí tôi đã từng thấy ở quê, nhưng cũng chỉ mấy nhà nghèo lắm mới có. Chứ thời buổi bây giờ, nhà nghèo lắm thì cũng phải xây được cái nhà gạch với lợp mái ngói chứ.
    Có điều cái lều rách nát ấy lại ngự trên một thửa đất rất to, sau lưng là cánh đồng xung quanh là vườn cây um tùm. Không khí nơi đây khiến cho tôi cảm thấy hoang vu lạnh lẽo, chỉ muốn quay lưng bỏ chạy.
    Nghĩ thế, nhưng tôi vẫn chậm rãi từng bước tiến vào ...
    .......................
    [​IMG]
     
  15. admin

    admin Administrator Thành viên BQT

    Dầu khí P15.

    Bước vào đến sân, tôi đánh tiếng: Có ai ở nhà không ạ.
    Không có ai trả lời. Tôi nhắc lại mấy lần nữa nhưng vẫn không thấy hồi đáp. Tôi đánh bạo tiến vào trong nhà. (Nhà tranh nên chả có cửa giả gì). Trong nhà không có lấy 1 cái giường và quần áo đồ đạc thì vứt lung tung bừa bộn làm tôi có suy nghĩ liệu thực sự có người sống ở đây hay không.
    Thấy không có triển vọng gì về việc tìm thấy lão gù ở đây, tôi quay ra sân, rút điện thoại gọi cho lão gù. Chuông reo nhưng không có ai bắt máy. Đang tính đi về thì trong đầu chợt nảy ra 1 ý nghĩ, tôi lần hồi bước ra đằng sau nhà, tìm đến cái chỗ mà tôi nhớ là đã nhìn thấy lão gù lúc tôi đứng từ phía công ty. Vì cái khu đất đấy cũng khá to và cây cối cỏ dại thì mọc tràn lan nên phải mất 1 lúc tôi mới ra được đến sau nhà, đúng cái chỗ mà hôm trước tôi đã nhìn thấy. Đứng từ đây tôi có thể nhìn được toàn bộ căn nhà của lão gù (nơi công ty tôi đang thuê). Nhìn từ xa, căn nhà trông càng nổi bật với vẻ dị hợm và ma quái. Có 1 điều làm tôi hơi bất ngờ là đứng từ đây nhìn thì rõ ràng căn nhà có 1 đoạn phình ra mà lúc ở trong nhà tôi không hề thấy có. Nó giống như 1 căn phòng nhỏ làm phình ra từ phía bên hông của căn nhà. Nếu đứng từ phía trước và ngay cả đi sang 2 bên cũng không thể nhìn thấy phần này bởi lẽ nó bị lấp ở đằng sau cây cối và người ta cũng phải lội xuống bùn mới có thể thấy phần này của ngôi nhà. Tất nhiên là nhân viên công ty tôi trước giờ chả ai lội xuống bùn ở cánh đồng hoang đấy làm gì cả thế nên tôi chắc rằng chả ai trong công ty tôi biết phần diện tích này của ngôi nhà.
    Điều này làm tôi thấy kỳ lạ, cái chỗ lồi ra đó là phần nào trong ngôi nhà nhỉ, sao ở đó bao lâu rồi mà tôi không biết. Tôi nhìn mông lung xung quanh, cố hình dung sắp xếp trong đầu phần diện tích bên trong ngôi nhà tương ứng với phần lồi ra nhìn từ đây. Bất chợt tôi phát hiện điều kinh khủng hơn khi nhìn xung quanh. Có dấu bước chân nối từ căn lều nơi tôi đang đứng kéo về phía ngôi nhà nơi công ty tôi thuê. Nếu không để ý kỹ thì cũng khó có thể thấy được vì lúc đó đang vào mùa xuân, mưa phùn nhiều và cỏ dại mọc kín ở khu đất và xung quanh. Tôi phát hiện dấu chân từ ngoài cánh đồng chỗ cỏ mọc thưa sau đó theo dấu lại gần khu đất mới thấy vết cỏ bị giẫm nát. Mà đây lại là cánh đồng hoang, từ khi đến đây, tôi chưa bao giờ thấy có người đi lại ở cánh đồng này cả. Cứ theo dấu chân thì nó sẽ dẫn đến đúng chỗ phình ra ở bên hông ngôi nhà mà lúc nãy tôi để ý. Phát hiện này làm tôi lạnh xương sống. Như vậy là có người vẫn thường xuyên đi từ đây sang công ty tôi. Để làm gì ? Tôi ngay lập tức chắp nối đến cái chết của Dung. Nếu như từ chỗ phình ra của ngôi nhà mà có lối vào, thì hôm đó cái Dung không phải ở trong nhà 1 mình. Căn nhà cũng không còn là 1 căn phòng kín nữa. Và điều này sẽ lý giải cho … nén hương thắp trên tầng 4 … nơi Dung … treo cổ. Nghĩ đến đây, chợt nhận ra đang đứng 1 mình, tôi vội vã quay lại căn chòi của lão gù. Gọi thêm mấy câu nữa vẫn không thấy ai trả lời. Tôi quay ra chỗ cái Linh đợi. Nhưng cái Linh cũng chả thấy đâu, còn mỗi cái xe của Phú lỉnh dựng ở đó. Chả hiểu sao lúc đó tim tôi đập thình thích, vội nhảy lên xe phóng về.
    Ra đến đường lớn tôi mới thấy hoàn hồn, rút điện thoại gọi cho cái Linh thì thấy máy đổ chuông nhưng nó không nhấc máy. Không hiểu sao lúc đó tôi thấy hoang mang vô cùng, cố tìm mọi cách để trấn tính nhưng không được. Trong đầu tôi đang nhảy loạn lên mọi suy luận với khả năng. Nhưng chả thấy có cái nào logic và hợp lý cả. Tôi chỉ biết chắc chắn 1 điều. Ngôi nhà tôi đang ở không an toàn. Có rất nhiều điều mờ ám xung quanh ngôi nhà này. Và nó có thể liên quan trực tiếp đến cái chết của Dung. Tôi không nghĩ sẽ nói chuyện này với bất kỳ ai ở trong công ty, ngay cả … Phú lỉnh. Người duy nhất lúc đó tôi nghĩ đến là … Thư.
    …….
    Từ lúc xảy ra cái chết của Dung, tôi vẫn chưa nói chuyện này với Thư. Thời điểm tôi vào làm dầu khí, Thư là người đầu tiên không ủng hộ. Ngay từ hồi còn đi học, tôi nói muốn đi theo con đường luật sư, Thư luôn ủng hộ điều đó. Thư nói tôi có tố chất làm luật sư bởi tôi có khả năng thuyết phục người khác chứ nếu làm nhà nước thì tôi không đủ lươn lẹo để đấu đá và tranh quyền đoạt vị. Khi bố mẹ sắp xếp cho tôi vào đây mặc dù Thư không nói gì những tôi biết Thư không thích. Bởi vậy những chuyện ở công ty tôi bao giờ nói với Thư ngay cả khi xảy ra cuộc đại thanh trừng. Tôi không nói, nhưng không hiểu sao thỉnh thoảng nói chuyện tôi vẫn có cảm giác như Thư biết hết mọi chuyện ở công ty tôi. Rất dị. Nhưng dù sao, đã quá quen với cái đầu đầy sạn của Thư, tôi cũng chả thắc mắc nhiều.
    Nhưng bây giờ, khi mà mọi chuyện ở công ty bắt đầu đi ngoài tầm kiểm soát, và khi mà tôi cảm thấy những dấu hiệu nguy hiểm có thể xảy đến với mình, tôi cần phải nói chuyện với Thư.
    ………
    Tôi bấm số, gọi điện cho Thư, kể sơ qua về mọi chuyện. Thư im lặng nghe, sau đó cười nói: Cậu cứ bình tĩnh, mọi chuyện sẽ ổn thôi, Thứ hai tuần tới tớ xuống.
    Thứ hai tuần tới ? Đó là ngày lãnh đạo tập đoàn về thanh tra mà. Ngày Mr # về mà. Tại sao Thư lại về vào ngày đó nhì ??

    .................
    [​IMG]
     
  16. admin

    admin Administrator Thành viên BQT

    Dầu khí P16.

    Ngay sau khi nói chuyện với Thư thì lão gù gọi điện cho tôi. Lão nói, giọng ngập ngứng: Tôi … không có nhà, việc hôm trước ý các sếp cậu thế nào.
    Tôi nắn gân: Dạ các sếp bên cháu nói có người chết là việc bất khả kháng, bên cháu cũng không muốn chuyện đó xảy ra. Hơn nữa trong hợp đồng cũng không có thoả thuận gì về việc này. Nên bọn cháu thấy không có lý do gì để bồi thường cho chú cả.
    Lão gù vẫn nói giọng đều đều, kiểu như nói cho có mà không cần quan tâm đến kết quả: Các cậu đặt thử vào hoàn cảnh của tôi xem, nhà tôi đang yên ổn, tự nhiên lại có người chết trong nhà, lại còn là con gái chết trẻ. Sau này gia đình tôi sống ở đó kiểu gì. Nếu các cậu không chịu bồi thường thì tôi sẽ sang đòi lại nhà.
    Tôi vẫn cứng: Trong hợp đồng cũng đã có thoả thuận, nếu chú đơn phương chấm dứt hợp đồng trước thời hạn thì chú phải bồi thường 6 tháng tiền thuê. Chú cừ bồi thường đi rồi đòi lại nhà cũng được.
    Lão gù im lặng ko nói gì rồi đột ngột cúp máy.
    Cuộc nói chuyện với lão gù làm tôi có cảm giác lão ấy không thực sự tha thiết đòi tiền bồi thường. Lão cúp máy cũng không phải vì tức giận hay đuối lý mà như kiểu lão cũng chỉ mong câu chuyện tiếp diễn đến đấy mà thôi. Vậy mục đích cuối cùng của lão khi sang công ty đòi tiền bồi thường là gì ??
    Nhưng cũng có thể, tất cả những chuyện này chỉ do tôi suy diễn sau khi phát hiện bí mật động trời ở cánh đồng đằng sau nhà lão. Có thể lão sang đòi tiền thật và khi thấy đuối lý thì lão ấy đành buông. Còn giọng nói hay thái độ thì qua điện thoại làm sao mà cảm nhận được hết.
    Tôi còn miên man suy nghĩ về chuyện đó thì chuông điện thoại lại kêu. Giọng em Linh vẫn nhí nhảnh: Anh. Em xin lỗi nhé, nãy bọn bạn em đi qua rủ lên thị xã chơi. Em đi vội quá quên không báo anh.
    Tôi cười: Ừ, không sao, anh tưởng em bị ma bắt thôi.May quá. Anh cũng về nhà rồi.
    Linh: Vâng. Vậy anh nhé. Em đang bận tí.
    Sau khi Linh cúp máy tôi lại quay ra nghi ngờ. Thế quái nào bạn chạy qua rủ đi mà nó không gọi báo trước cho mình 1 tiếng. Phép lịch sự tối thiểu là như vậy mà. Sao mà quên được. Hay là lúc nó đứng đấy đã xảy ra chuyện gì rồi …
    Tôi lắc mạnh đầu gạt bỏ những suy nghĩ rối rắm. Cười khan tự giễu mình. Có phải chuyện conan đâu mà rắc rối phức tạp vờ lờ. Đơn giản nó là một đứa con gái quê, đầu óc lại hơi dở dở. Nó xử sự như thế cũng là bình thường, đâu có gì lạ đâu. Tôi đang phức tạp hoá vấn đề thôi.
    Nghĩ đến đây thì tôi cũng đã về đến công ty. Nhưng quả thực công ty bây giờ, trong mắt tôi trở nên âm u kỳ bí vãi. Vốn dĩ sau cái chết của Dung tôi đã không muốn vào trong đó rồi. Giờ lại phát hiện dấu chân dẫn vào sau công ty, có các vàng tôi cũng chả dám ngủ lại đó. Nếu cái Dung bị giết thì chả có gì đảm bảo không có người thứ 2, thứ 3 … treo cổ tự tử trong đó cả. Tôi muốn nói chuyện này với thằng Phú lỉnh với thằng Tâm lắm. Nhưng nghĩ lại sự việc xảy ra hôm cái Dung chết, tôi cảm thấy nghi ngờ tất cả. Và dù 2 thằng đó có ko phải thủ phạm thì nội cái chuyện bọn nó đi rêu rao những thông tin tôi biết được cũng sẽ khiến tôi trở thành mục tiêu tiếp theo của kẻ sát nhân. Tốt nhất là im lặng, đợi Thư đến thôi.
    Sau khi hạ quyết tâm, tôi cũng bỏ ngay ý định điều tra khu vực bí ẩn ở trong ngôi nhà, cố gắng cư xử bình thường trong mấy ngày tiếp sau đó. Duy chỉ có buổi tối là tôi luôn kiếm cở ngủ lại công trường hoặc thuê nhà trọ bên ngoài ngủ. Tôi nhất định không ngủ lại ngôi nhà đó thêm bất kỳ 1 đêm nào nữa.
    ……………………………..
    Việc lãnh đạo tập đoàn về thanh tra là một sự kiện đặc biệt nghiêm trọng đối với công ty tôi. Cần phải biết trong tập đoàn có hàng tá công ty con tầm cỡ như công ty mẹ của công ty tôi. Còn cái hàng cháu chắt như công ty tôi thì có hàng trăm, đếm không xuể. Lãnh đạo tập đoàn, riêng việc thanh tra các công ty con vốn dĩ đã rất hiếm rồi. Thường thì 1 năm 1 lần đi thu tô và dằn mặt cấp dưới. Hãn hữu lắm mới có công ty được thăm đến lần thứ 2. Thường là do có thành tích đặc biết xuất sắc hoặc sai phạm đặc biệt nghiêm trọng.
    Ở tít trên cao, các bác có đủ thứ việc cần quan tâm hơn là đi săm soi ba cái việc lẻ tẻ ở dưới (Vốn dĩ đã đi vào quy củ với việc nộp tô thuế định kỳ và những lần hiệu triệu khi đai hội trên tập đoàn cũng như những lần gặp gỡ bên lề nhân dịp thượng thọ bố xếp X hay sinh nhật con xếp Y). Các bác còn phải dành thời gian huyết chiến cho những cái ghế trên TW mà nhỡ ra các bác không ngồi vào đấy được thì sự nghiệp ctri của các bác cũng đến hồi cáo trung.
    Nói thế để anh em hiểu là cái việc lãnh đạo tập đoàn về công ty tôi nó đặc biệt và nghiêm trọng đến mức nào. Trong công ty ai cũng đồn đoán lý do của đợt thanh tra lần này. Lúc đầu mọi người đều nhất trí là do cái chết của em Dung. Tôi cũng đinh ninh như vậy, nhưng sau khi xem lại cái quyết định thanh tra, tôi mới nhận ra ngày ký quyết định còn trước cái ngày em Dung đi ma teo cả tuần trời. Vậy đâu phải do em ấy. Như vậy chỉ còn mỗi cái nguyên nhân do thất thoát mấy trăm tỷ của các ông lãnh đạo trước để lại thôi.
    Không khí chuẩn bị cho ngày thanh tra căng như dây đàn. Công trường được đốc thúc làm ngày làm đêm, còn khối văn phòng thì tối mặt tối mũi hoàn thiện hồ sơ sổ sách. Tất cả đều nín thở cầu trời cho qua được cái tao đoạn này.
    …………
    Ngày đoàn thanh tra về, cả công ty ra công trường từ sớm, ai nấy quần áo chỉnh tề, khối văn phòng đứng riêng, khối công trường đứng riêng. Hồi đó tôi cứ thắc mắc: thanh tra thì cứ thanh tra, còn công việc thì vẫn phải làm chứ. Tự nhiên bỏ công bỏ việc ra đây đứng xếp hàng như chào đón lãnh tụ vậy. Chả ra cái thể thống cống rãnh gì cả.
    Sau này mới biết đó là truyền thống riêng của ngành dầu khí mà bắt nguồn từ bác #. Ra ngoài thì không biết, chứ ở trong tập đoàn, bác đi đâu cũng phải tiếp đón trọng thị. Nếu không bác mắng ngay tại đương trường, mắng tới tấp … thậm chí cách chức ngay trong vòng 1 nốt nhạc. (Mà bác quyết cái gì cũng chỉ trong 1 nốt nhạc thôi. Ai bảo bố mẹ đặt tên cho bác như thế làm chi).
    Công ty tôi hôm đó là còn may chán đấy. Bởi vì về thanh tra vi phạm nên không được làm rầm rộ. Chứ cứ như lời mấy ông quản đốc đã từng tham gia các dự án lớn như Dung Quất, Pvtec, Ethenol Phú Thọ … thì mấy cái lễ khởi công ở đó cứ gọi là thôi rồi. Có những lễ khởi công mà tốn kém đến vài % chi phí của cả dự án là chuyện hoàn toàn bình thường.
    ………………………………….

    Đúng 9h sáng, từ đường cái lớn có khoảng 5-6 cái xe lao vun vút về phía công ty. Dẫn đầu là 1 chiếc SUV cỡ lớn cực kỳ hầm hồ với dàn đèn độ ở trên nóc (hồi đó tôi có biết mẹ nó là xe gì đâu, chỉ biết nhìn nó rất hầm hố chớ không phải mấy cái xe con kiểu nguyên thủ như các cốp lớn hay dùng). Thằng cha quản đốc đứng cạnh khều tôi nói, cái dàn đèn trên nóc xe là đặc trưng của bác # vì bác hay đi khuya về hôm mà toàn đi những nơi khỉ ho cò gáy chả có điện đường trường trạm gì. Tính bác thì ưa thích tốc độ. Lúc nào cũng bắt lái xe phải phóng tít mù nên bắt buộc phải độ bộ đèn đó để đảm bảo tầm nhìn cho xe bác. Mà bình thường xe các lãnh đạo thường đi ở giữa, phía trước có xe dẫn đoàn. Nhưng xe bác thì lúc nào cũng phải dẫn đầu. Chỉ khổ cho mấy ông lái xe đằng sau. Phải căng sức ra mà chạy theo xe bác. Nghe đồn bác đã từng đuổi cổ 1 vài lái xe chỉ vì bác đến trước cả nửa tiếng mới thấy các ông xe sau lò dò đến. Vậy nên nguyên tắc tuyển tài xế trong tập đoàn là phải lái cứng, phải theo được đoàn không được tách tốp, không bị cắt đuôi.
    May hôm đó mấy xe sau cũng toàn anh lái cứng cả (hoặc giả đường về công ty tôi xấu quá nên xe của bác không tách tốp được) nên đội hình đến nơi vẫn đều tăm tắp.
    Xe vừa dừng lại là bác mở cửa xuống xe luôn (bình thường các cốp nhà ta là hay õng ẹo đợi có người mở cửa mới bước ra cho nó sang chảnh). Lần đầu gặp người nổi tiếng, tôi thực sự hơi bất ngờ. Trong khi mọi người xung quanh đóng bộ com lê ca la vat thì bác chơi quần bò áo phông (đợt đó trời vẫn còn rét nữa chứ). Nhưng quần áo không ngăn được cái khí thế toát ra từ bác. Vừa xuống xe là bác lườm một phát hết cả dàn cán bộ công nhân viên trong công ty. Trong khi Trịnh giám đốc đang xun xoe định chạy lại bắt tay thì bác đã xua tay từ xa nói như quát: Thôi thôi, không phải bắt tay bắt chân gì cả, các anh cứ chuẩn bị vào việc luôn.
    Xong bác liếc mắt gật đầu cười với Phó giám đốc Nguyễn. Bác Nguyễn cười nhạt quay đi, vẫn với cái ánh mắt mông lung không màng thế sự như vậy.
    Bác # cũng cười nhạt, tỏ vẻ không chấp, đoạn quay lại đợi người trong xe thứ 2 bước ra. Đó là 1 bác cũng phải ngoài 50, mặt vuông chữ điền nhìn cũng rất khí độ mỗi tội … hơi lùn. Bác # với bác đó cười nói vui vẻ dường như là bằng vai phải lứa chớ cũng không phải là cấp trên cấp dưới. Lúc đó tôi vẫn không biết bác U50 này là ai cả.
    Xe thứ ba là của lãnh đạo tổng công ty. Bác TXT nhà ta xốc lại bộ vest tiến đến đứng sau bác # mặt bình thản không nói gì. Nhưng có vẻ rất chú ý lắng nghe câu chuyện giữa bác # và bác U50.
    Xe thứ 4 và thứ 5 chắc là bộ máy giúp việc của bác # và bác TXT. Mỗi xe có 3 người cũng quần áo chỉnh tề bước xuống tiến lại đằng sau bác TXT.
    Xe thứ 6 cũng bước xuống 3 người. Nhưng tôi chả để ý 2 người còn lại vì lúc đó còn bận trố mắt ra ngạc nhiên. Cái con bé vừa bước xuống chả phải Thư thì còn ai vào đây nữa ….
    [​IMG]
     
  17. admin

    admin Administrator Thành viên BQT

    Dầu khí (P17)

    Thư xuống xe, lia m
    ắt tìm tôi trong đám đông. Khi thấy tôi đang trố mắt ra nhìn, nó đá lông nheo 1 cái rồi lấy lai tư thế nghiêm trang tiến lại phía sau U50. Lúc này thì tôi cũng lờ mờ nhận ra vấn đề rồi. Thời điểm đó Thư đã đấu đá xong và leo lên thư ký vụ trưởng một vụ trong Bộ Công Thương. Việc Thư có mặt ở đây, đứng sau U50 và cái cách Mr # nói chuyện với Mr U50 có thể đoán được U50 chính là đồng chí Vụ Trưởng.
    Nhưng tại sao lãnh đạo Bộ công thương lại can thiệp vào chuyện này nhỉ, mà rõ ràng trong quyết định thanh tra cũng không đề cấp gì đến lãnh đạo bộ. Chỉ liệt kê danh sách lãnh đạo tập đoàn thôi mà.
    Tôi hoang mang nhìn về phía mấy sếp công ty tôi. Đinh, Trịnh dường như cũng đoán được thân thế U50 nên vẻ mặt đầy lo lắng và căng thẳng đang rì rầm bàn tán gì đó với nhau. Duy có Mr Nguyễn là mặt vẫn bình thản. Nếu như không thấy thái độ này của Mr Nguyễn những lần trước đây tôi còn cho rằng đồng chí ấy đã biết trước toàn bộ chuyện này.
    Tôi đang miên man suy đoán thì ở phía trên đồng chí # đã săm săm đi vào công trường. Cả đoàn người cũng săm săm đi theo. Duy có đồng chí U50 và 3 người của bộ (trong đó có Thư) là đứng lại.
    Tôi cũng đang tính lùi lại để ra nói chuyện với Thư thì đã bị Đinh gọi. Đành lóc cóc chạy theo. Đi theo bác # cũng chỉ toàn khối văn phòng. Đội công trường sau màn tiếp đón thì quay về vị trí ai làm việc nấy.
    Đợt đó đang đầu xuân. Mưa phùn suốt ngày đêm nên cả công trường bê bết bùn đất. Vậy mà Mr # cứ đi băng băng mặc cho bùn đất bám đầy quần áo. Các đồng chí ở sau trong đó có cả bác TXT nhà ta còn khổ hơn. Comple cà vạt và những đôi giầy hàng hiệu chỉ sau 1 lúc đã dính đầy bùn đất. Nhưng dường như không đồng chí nào dám phản ứng dù chỉ là đi rón rén chậm lại. Biết tính bác # rồi đấy. Cứ thử cảnh vẻ quý tộc sợ bẩn xem. Bay chức trong 1 nốt nhạc ngay.
    Nhưng tôi vẫn buồn cười nhất đoạn đi vào chỗ khoan cọc nhồi. Chỗ này có mấy cái hố cọc khoan thử sâu cũng phải đến ngang ngực. Nhưng mấy hôm trời mưa nước đọng, nhìn nước sâm sấp lẫn vỡi bùn xung quanh nên khó phát hiện. Bác # đang săm săm bước đi, thấy vũng nước đấy tưởng nông nên bước xuống. Thụt 1 phát nước đến ngang thắt lưng bác luôn. Như các lãnh đạo khác thì bác ấy sẽ quay lại bảo người kéo tay lên. Nhưng đằng này sau 1 chút bất ngờ, bác ấy lại tiếp tục ì oạp bước tiếp. Mấy chục người đằng sau trừ Mr Nguyễn là đi vòng còn lại không ông nào dám chần chừ, ngay lập tức nhảy xuống hố bước theo. Tôi đi cuối hàng nhìn thấy hãi nhưng biết là mình chưa đủ tầm như Mr Nguyễn nên cũng phải nhắm mắt đưa chân. May mà còn kịp rút điện thoại trong túi quần cất lên túi áo ngực chứ mấy ông đi trước không có thời gian chần chừ thì xác định là vứt điện thoại đi hết. Lúc đấy tôi mới thấy kỷ luật trong tập đoàn và sức ép mà Mr # tạo nên cho cấp dưới nó kinh khủng như thế nào.
    Sự cố làm cả đoàn ướt như chuột lột và bẩn kinh khủng. Nhưng bác # vẫn chả nề hà gì. Vẫn vừa đi vửa nói sang sảng về tình hình thực hiện tiến độ dự án rồi những chỗ làm sai, chưa hoàn thiện. Mà những điều bác nói đều chuẩn chớ chả phải nói chung chung như mấy bác lãnh đạo khác. Giám đốc Trịnh của bọn tôi và ngay cả bác TXT cũng chỉ biết vâng dạ liên tục chứ cấm có dám bật câu nào.
    Sau chuyến thị sát cả đoàn quay lại gặp bác U50 lúc đó đã chui vào xe tránh mưa. Thấy Mr # ướt như chuột lột Bác U50 có vẻ cũng hơi ngạc nhiên nhưng chỉ cười nói với Mr # mấy câu. Xong Mr # ngoắc bác TXT với Trịnh lại dặn dò rồi cũng lên xe đi trước. Theo sau là xe của Mr U50 rồi đội TXT và Đinh Trịnh nhà tôi cũng lần lượt lên xe chạy theo. Chắc hẳn là các bác chạy về thành phố tìm chỗ nào khô ráo lịch sự bàn chuyện công việc rồi. Đây là 1 phần tất yếu và cũng là phần quan trọng nhất của những cuộc thanh tra. Việc đi thị sát ở công trường chỉ để làm màu. Còn những vấn đề “to tát" và “vĩ mô" sẽ được bản ở những nơi sang trọng và kín đáo khác.
    Nhưng họ không đi cả. Có 2 xe vẫn ở lại. 1 xe là của mấy đồng chí trên tập đoàn và 1 xe là của mấy đồng chí trên bộ. 2 xe này chắc chở đội ngũ giúp việc. Đây là những người sẽ phải giải quyết đống hồ sơ sổ sách giấy tờ. Công việc chuyên môn chính của đợt thanh tra lần này. Lãnh đạo sẽ tiếp lãnh đạo và nhân viên sẽ phải tiếp nhân viên.
    ……………..
    Sau khi bộ sậu lãnh đạo đi rồi thì sức ép lên những người ở lại mới được gỡ bỏ. Tôi nhìn quanh. Công ty tôi ngoại trừ Đinh Trịnh thì tất cả đều ở lại, kể cả Mr Nguyễn. Nhưng Mr Nguyễn cũng chẳng ở đó lâu. Ngay sau khi đoàn xe của lãnh đạo khuất bóng, đồng chí ấy cũng lên xe phóng đi luôn. Trong những người ở lại thì tôi là đứa có “chuyên môn” tiếp khách nhất. Tôi nháy Phú lỉnh và thằng Tâm cùng ra nói chuyện với Thư cùng mấy người ở trên tập đoàn và trên bộ.
    Khi bọn tôi tiến đến gần thì Thư đứng lui xuống đằng sau 1 bác tóc bạc trắng. Rõ ràng là Thư không muốn mọi người biết mối quan hệ của bọn tôi. Vì Phú lỉnh đã từng gặp Thư nên tôi quay sang nó nói nhỏ: “Tí mày đừng thể hiện là quen biết cái Thư nhé". Thằng này chắc cũng đã nhận ra Thu từ trước nên lặng lẽ gật đầu.
    Đồng chí tóc bác có vẻ là người đứng đầu mấy người còn lại của bộ còn bên tập đoàn bây giờ tôi mới để ý có 2 em xinh tươi ở lại thôi. 2 em này lúc nãy cũng ở trong xe không ra công trường nên quần áo vẫn sạch sẽ mát mẻ.
    Tôi đang định mời cả đoàn lên thị xã ăn uống rồi chiều mới bắt đầu làm việc thì đồng chí tóc bạc đã nói luôn: Em dẫn bọn anh về trụ sở công ty làm việc luôn nhé. Công việc bề bộn. Khi nào xong việc anh em mình ngồi với nhau cũng được.
    Tôi quay qua 2 em xinh tươi bên tập đoàn thì 2 em có vẻ không ủng hộ lắm. Nhưng tất nhiên là các em ấy không dám trái ý rồi. Vậy là thống nhất cả đoàn lên xe về công ty tôi.
    Những nghĩ cũng nhục. Trời mưa phùn gió bấc. Cả đoàn đều ngồi trên ô tô, thằng Tâm với thân thế của nó cũng được 2 em xinh tươi kia mời lên xe các em ấy ngồi. Duy có tôi với PHú lỉnh lóc cóc con wave ghẻ phóng đi trước dẫn đường về công ty.
    Haizzzzz. Trời âm u rét mướt, mưa ngày càng nặng hạt và đợi chúng tôi ở nhà là 1 đồng thứ cần giải trình. Không biết Thư sẽ giúp tôi như thế nào đây.
    .........................
    [​IMG]
     
  18. songNiger

    songNiger Member

    Win2888 Hướng dẫn đăng ký tài khoản



    nhà cái win2888 chuyên cung cấp đánh lô đề online - Casino trực tuyến -Cá Cược Thể Thao trò chơi đá gà-còn có rất nhiều cho chơi khác nữa, Win2888 đăng ký khoản nhanh gọn để tham gia và còn có thể tích lũy điểm đổi phần quá hấp dẫn từ nhà cái, khi bạn đăng ký thành công bạn hãy đăng nhập vào win2888 click vào phần khuyến mãi để tham khảo phần quà nhé

    Đăng ký thành viên miễn phí tại Win2888

    Bạn chỉ làm theo hướng dẫn Wed Win2888 đưa ra và điền thông tin theo yêu cầu cho chính xác vào bảng hướng dẫn bên dưới : http://www.win2888.com/?af1191


    [​IMG]
    Đăng ký tài khoản miễn phí tại Win2888

    Xem thêm : đăng ký đánh bài online


    Họ & Tên: là họ và tên ( họ và tên đăng ký phải trùng với họ và tên tài khoản ngân hàng)
    Ngày Sinh: ngày tháng năm sinh thật của quý khách( để khi quý khách có mất tài khoản win2888 thì bên win2888 có thể dựa vào những thông đó để tìm lại tài khoản cho quý khách).

    Tên Đăng Nhập: là tên đăng nhập vào trang win2888

    Mật Khẩu: là mật khẩu gồm 8 ký tự trở lên bao gồm chữ và số!

    Xác Nhận Mật Khẩu: quý khách nhập lại mật khẩu lại một lần nữa! ( Khi quên mật khẩu phải làm như thế nào?)

    Điện Thoại: là số điện thoại của quý khách số điện thoại rất quan trọng để lưu vào hồ sơ quý khách vui lòng ghi số điện thoại của mình đang sử dụng, và chọn mã dùng là +84

    Verify Code : Nhập mã code gửi về số điện thoại của bạn khi bạn đăng ký bạn vui lòng đăng ký bằng số điện thoại thật và đang sự dung ,bạn chỉ bấm send verify code.Hệ thống sẽ gởi một cái mã vào điện thoại của bạn điền vào ( Vidu: mã có W8:4445 thì bạn chỉ điền 4 số cuối thôi )

    Tiền Tệ: là đơn vị tiền nếu quý khách chơi bằng tiền việt nam chọn là VND.

    Mã Đại Lý: la mã đại lý cũng là phần quan trọng để xác nhận bảo mật và quản lý khuyến mãi cho quý khách, quý khách vui lòng điền AF1191 vào phần mã đại lý. Mã đại lý có quan trọng không ?

    Sau Đó Quý Khách Nhấn Gửi là quý khách đã tạo thành công cho mình tài khoản tại win2888 và bắt đầu ngay vào tham gia các trò chơi tại win2888 .

    Nếu bạn muốn đăng ký nhanh hãy click vào Link để đăng ký tài khoản

    Link đăng ký : Link 1 . Link 2 .Link 3

    Bước 1 : Đăng ký tài khoản miễn phí

    Khi bạn Đăng ký tài khoản win2888 thành công


    [​IMG]
    Giao diện đăng nhập win2888
    Cách Nạp Tiền vào Win2888



    Bài viết này sẽ hướng dẫn bạn làm thế nào, để nạp tiền vào Win2888 để tham gia các trò chơi tại nhà cái Win2888

    Bước 1:

    Bạn hãy đăng ký cho mình một tài khoản ngân hàng địa phương bất cứ ngân hàng nào cũng được tại Việt nam.Như ngân hàng Agribank,Vietcombank,BIDV Bank,Đông Á Bank,ACB Bank,Tecombank, Maritime Bank ,MB Bank và còn có rất nhiều ngân hàng khác.

    [​IMG]

    Win2888 có 3 cách thanh toán

    1 Thanh toán bằng : Gửi tiền qua dịch vụ Internet Banking/ Mobile Banking.

    2 Thanh toán bằng : Gửi tiền dịch vụ cây ATM

    3 Thanh toán bằng: Gửi tiền mặt tại quầy ngân hàng

    + Liên hệ với bộ phận hỗ trợ tại Win2888 (phục vụ 24/24) thông qua mục Chat trực tiếp ở góc cuối bên phải của giao diện Win2888 hoặc liên hệ với số hotline : 016 7979 2888 hoặc 012 8838 2888 để lấy số tài khoản ngân hàng của Win2888 phù hợp với tài khoản ngân hàng mà Bạn đã đăng ký.
    [​IMG]
    Chát trực tiếp với nhân viên
    Liên hệ với bộ phận Chăm Sóc Khách Hàng để lấy số tài khoản ngân hàng
    • [*]Sau khi bạn chuyển tiền thanh công vào tài khoản ngân hàng của Win2888[*]Bạn hãy đăng nhập vào Win2888 để làm lệnh nạp tiền,để nhà cái win2888 biết số tiền đó là của bạn
    [​IMG]

    Chọn mục “Số dư” sau đó click “Nạp Tiền”. Sau đó điền đầy đủ thông tin màn hình giao diện hiện ra về mật khẩu, số tiền nạp (1000VND = 1 điểm), phương thức thanh toán, tên ngân hàng của tài khoản, số tài khoản ngân hàng, tên tài khoản ngân hàng của Win2888 mà bạn đã gửi tiền vào
    [​IMG]
    Bảng hướng dẫn làm lệnh nạp tiền Win28888
    Vậy thì cách nạp tiền rất đơn giản đúng không bạn,

    Cách Rút Tiền tại Win2888



    Bạn hãy đăng nhập vào Win2888 để làm lệnh Rút tiền, để nhà cái win2888 biết số tiền đó là của bạn

    Chọn mục “Số dư” sau đó click “Rút Tiền”. Sau đó điền đầy đủ thông tin màn hình giao diện hiện ra về mật khẩu, số tiền nạp (1000VND = 1 điểm), phương thức thanh toán, tên ngân hàng của tài khoản, số tài khoản ngân hàng, tên tài khoản ngân hàng của Win2888 mà bạn muốn rút về tài khoản của bạn
    [​IMG]
    Bảng hướng dẫn rút tiền
    Chúc bạn may mắn và thành công nhé

    Kết luận : Khi các bạn đăng ký tài khoản win2888 thành, công rồi hệ thống nhà cái win2888 sẽ điện thoại qua hỗ trợ bạn thông tin về nhà cái win2888,mọi thắc mắc bạn vui lòng liên hệ đến số điện thoại hotline +84 16 7979 2888- +84 12 3333 2888 để được hỗ trợ nhé
     
  19. mucin413

    mucin413 New Member

    Cần mua hộp mực in hp 17A ( CF217A ) tại Thị xã Đông Triều, Tỉnh Quảng Ninh giá cả cạnh tranh

    Khi công ty bạn đang có hộp mực in hp 17A ( CF217A ).. cần bán? Hãy nhấc máy ALO 0918.71.33.79 cho chúng tôi , sẽ được thu giá cao nhất, chóng vánh nồng hậu

    [​IMG]


    Cửa hàng thu mua mực in
    Chị Toàn (công ty K) cho hay: “Trước đây, công ty tôi thường đem bán những hộp mực máy in cũ cho các nơi thu mua ve chai, phế liệu với mức giá rẻ, nếu không muốn nói là vô cùng rẻ. Rẻ đến nỗi, chị quản lí công ty còn đùa rằng thôi để vậy trưng bày còn hích hơn. Mới đây, công ty vô tình biết đến nơi thu mua hộp mực in hp 17A ( CF217A ) và đã nhận được nhiều sự bất thần từ đây. Hộp mực máy in cũ tưởng hình như vô bổ nay lại bán được giá cao hơn rất nhiều so với lúc bán ve chai, phế liệu. Không những thế, cách thức mua bán cũng diễn ra vô cũng nhanh chóng”.

    vì sao địa điểm thu mua hộp mực in hp 17A ( CF217A ) lại được coi là giải pháp giúp bạn khắc phục chi phí thay hộp mực in?

    Biết được rằng thay hộp mực máy in sẽ mang lại chất lượng in tốt hơn và độ bền cho máy in, nhưng Tại sao nhiều người vẫn cứ bất chấp tuyển lựa hình thức bơm mực. Lí do duy nhất ở đây đó là thay hộp mực máy in tốn nhiều phí hơn rất nhiều so với bơm mực in.

    Nhưng đừng vội lo âu vì đã có sự xuất hiện của địa điểm thu mua hộp mực in hp 17A ( CF217A ) . Đây được xem là giải pháp hiệu quả để có thể lấy lại số tiền bỏ ra thay hộp mực in mới.

    [​IMG]


    Cần bán hộp mực in hp 17A ( CF217A )


    Anh Thắng (công ty X) chia sẻ: “Vì muốn đảm bảo cho máy in công ty sử dụng lâu bền và hiệu quả nên chúng tôi đã tuyển lựa hình thức thay hộp mực máy in mới. Dù biết tổn phí bỏ ra cao hơn rất nhiều so với bơm mực máy in nhưng công ty vẫn chấp nhận hình thức này. Nhưng rồi, sau khi biết được địa điểm thu mua hộp mực in hp 17A ( CF217A ), công ty đã “giải phóng” được một số lượng hộp mực máy in cũ trữ trong nhiều năm. Không những lấy lại được diện tích không gian lớn mà còn có được một khoản phí tổn để bù vào số tiền đã dùng để thay hộp mực máy in trước đây. Thật ráo đúng không nào”.

    Bạn có muốn biết địa điểm mà anh Thắng và chị Toàn nhắc đến không? Bật mí nhé! Đó chính là thanhlymucin.com , nơi chuyên thu mua hộp mực máy in với uy tín. Đã có rất nhiều khách hàng nhận được sự ưng ý và ưng khi đến với thanhlymucin.com
     
  20. dungbvLIVIA

    dungbvLIVIA Member

    Album ảnh cưới dập khuôn tẻ nhạt? Bạn mong muốn có Một bộ cưới ĐẸP – ĐỘC – LẠ nhưng ko kém phần sang trọng, lãng mạn. http://www.dichvuchupanhcuoi.org sẽ cùng bạn hiện thực hóa giấc mơ ảnh cưới của mình.

    [​IMG]

    http://www.dichvuchupanhcuoi.org hiện có Một đội ngũ Photographers chuyên nghiệp, những Make-up Artist hàng đầu và công nghệ Blend màu ĐỘC QUYỀN. Đến với TuArts Wedding bạn ko chỉ có bộ ảnh cưới khiến khán giả phải trầm trồ khen ngợi mà bạn còn được khoác lên mình những bộ váy cưới thiết kế trong nước và nhập khẩu từ những thương hiệu váy cưới nổi tiếng.

    Bạn muốn chụp ảnh cưới đẹp từ Bắc vào Nam? lên rừng? xuống biển? “lên trời” chụp ảnh cưới với mấy bay hay có thể ra Châu Âu, Châu Mỹ, Châu Úc…? có khi rất dễ dàng là chụp những cảnh yêu thương “nude” trong chính căn phòng hạnh phúc của Hai bạn, hay Một album ảnh cưới với concept của riêng bạn, hãy đến với chúng tôi – http://www.dichvuchupanhcuoi.org sẽ hiện thực hóa những ý nghĩ đó của bạn.

    Mỗi album ảnh cưới đẹp của http://www.dichvuchupanhcuoi.org đều tinh tế thể hiện được cá tính của Quý khách hàng hòa hợp cùng phong cách đặc trưng của http://www.dichvuchupanhcuoi.org – đó là đỉnh cao của kỹ thuật dùng ánh sáng, đồng thời chú trọng đến sự tự nhiên, pha chút tinh nghịch nhưng ko kém phần lãng mạn cùng công nghệ Blend màu Độc Quyền.

    Chúng tôi có năng lực đưa buổi chụp ảnh cưới biến thành Một trong những kỷ niệm đáng ưu ái nhất trong tình yêu của Hai bạn!

    chụp ảnh cưới đẹp ở Đà Lạt

    chụp ảnh cưới đẹp ở phim trường Hà Nội

    Studio chụp ảnh cưới đẹp – Không ngừng đổi mới, trau dồi kiến thức và kỹ năng, cùng sự hợp tác với những Make-up Artist chuyên nghiệp, những nhà thiết kế váy cưới hàng đầu Việt Nam và đội ngũ Wedding Planner trẻ trung, năng động, sáng tạo chúng tôi tự hào mang tới Quý khách hàng Một dịch vụ cưới chất lượng đỉnh cao mang thương hiệu http://www.dichvuchupanhcuoi.org

    Studio chụp ảnh cưới đẹp – Chú trọng sự phá cách trong phong cách ảnh, phong cách chụp ảnh cưới của TuArt Wedding ko phải lúc nào cũng “đóng bộ” váy cưới & comple. Để hình cưới được tự nhiên và hấp dẫn nhất, trang phục tự chọn cũng góp phần đem lại sự thành công cho phong cách của chúng tôi. Những khoảnh khắc nhẹ nhàng và tự nhiên nhất của đôi uyên ương trong buổi chụp cũng thường được chớp lại khi mặc những bộ đồ dễ chịu này.

    Studio chụp ảnh cưới đẹp ở Hà Nội
    chụp ảnh cưới đẹp hà nội
    studio chụp ảnh cưới đẹp
    chụp ảnh cưới đẹp ở Hà Nội
    chụp ảnh cưới Đà Nẵng

    http://www.dichvuchupanhcuoi.org – Studio chụp ảnh cưới đẹp – Hơn 5 5 để xây dựng thương hiệu mang tên http://www.dichvuchupanhcuoi.org, khoảng thời gian tuy ko phải quá dài, nhưng đủ để tạo cho http://www.dichvuchupanhcuoi.org Một chỗ đứng vững chắc, cùng lòng tin của tất cả những khách hàng đã từng dùng dịch vụ của chúng tôi!
     

Chia sẻ trang này